Hotline 24/7
08983-08983

 "Cô giáo" Lê Thị Mai: 10 năm gieo con chữ, giữ nụ cười cho bệnh nhi ung thư

Nơi cuối hành lang bệnh viện Nhi đồng 2, rộn ràng tiếng cười nói, tập đọc, tô màu của các bệnh nhi Lớp học Vui Vẻ. Suốt 10 năm qua cô “hiệu trưởng không lương” Lê Thị Mai lặng lẽ chứng kiến nhiều gương mặt nhỏ bé đến rồi rời đi trong hành trình chống chọi với bệnh ung thư. Dẫu vậy, cô vẫn cố giữ cho các em một nơi mà ở đó, đau đớn được tạm quên đi để tuổi thơ vẫn còn hiện diện bằng những nét vẽ, tiếng cười và niềm vui được đến lớp.

Từ hào quang sự nghiệp đến sứ mệnh “gieo chữ” 

Ít ai biết rằng, trước khi trở thành "cô giáo" của hàng trăm bệnh nhi ung thư, cô Lê Thị Mai từng có một công việc rực rỡ trong ngành thời trang và sự kiện. Thế nhưng, khi đủ cơ duyên với các em, cô đã quyết định gác lại hào quang cá nhân, chủ động thu xếp công việc kinh doanh riêng để dành trọn tâm sức cho lớp học.

Hơn 10 năm gắn bó, cô Mai không chỉ mang đến con chữ. Câu lạc bộ Nét Chữ Xinh do cô điều hành đã phát triển thành một hệ sinh thái thiện nguyện bền bỉ: từ "Bếp sẻ chia" mang đến những suất ăn dinh dưỡng, "Chuyến xe 0 đồng" đưa các bé về quê ăn Tết, đến dự án "Tặng tóc giả bằng tóc thật" giúp các chiến binh nhí tự tin hơn sau những đợt hóa trị rụng tóc.

Theo cô Mai, điều khó khăn nhất trong quá trình duy trì các hoạt động này không hẳn là kinh phí mà là việc thiếu nhân sự đồng hành lâu dài. Cô Mai chia sẻ: “Lực lượng tình nguyện viên không ổn định vì các bạn còn đi học, rồi sau đó đi làm, có cuộc sống riêng. Có những hôm chỉ một mình tôi vận hành lớp học.”

Dù vậy, lớp học vẫn đều đặn diễn ra vào tối thứ 4 và thứ 6 hằng tuần suốt nhiều năm qua.

Giữa không gian bệnh viện, lớp học của cô Mai tuy nhỏ nhưng nơi chan chứa niềm vui, để sống trọn vẹn tuổi thơ qua từng nét chữ, sắc màu.

 Bệnh viện như ngôi nhà thứ 2

Tối thứ 4 và thứ 6 hàng tuần, căn phòng nhỏ bên trong khoa Ung bướu – Huyết học của Bệnh viện Nhi đồng 2 lại rộn lên tiếng trẻ con. Những đứa trẻ đang mang kim truyền trên tay, những mái đầu đã nhẵn bóng vì hóa trị, vẫn ngồi chen quanh chiếc bàn nhỏ để tô màu, tập viết hay cặm cụi hoàn thành bài toán cô Mai giao.

Ở đây, không tiếng trống trường, không đồng phục, cũng chẳng có bàn ghế khang trang nhưng suốt nhiều năm qua, nơi này lại trở thành khoảng thời gian được chờ đợi nhất của nhiều bệnh nhi sau những giờ điều trị kéo dài.

Chị Trần Thị Anh Linh - phụ huynh bệnh nhi chia sẻ: “Những ngày đầu nhập viện, bé chỉ quanh quẩn bên giường bệnh. Còn bây giờ, cứ gần tới giờ học là bé lại nôn nóng đòi xuống lớp. Mình thấy lớp học này rất ý nghĩa. Nó giúp bé có sân chơi để quên đi những cơn đau”. 

Chị Trần Thị Anh Linh cùng con tham gia Lớp học Vui Vẻ tại Bệnh viện Nhi đồng 2

 

Tuổi thơ của các em gần như gắn liền với bệnh viện, với thuốc men và những đợt điều trị kéo dài. Thế nhưng giữa không gian ấy, lớp học nhỏ lại mang đến cho đứa trẻ một niềm vui rất giản dị, mấy anh chị học gì thì bé cũng bắt chước theo cái đó.

Không chỉ phụ huynh, nhiều y bác sĩ tại khoa cũng rất trân trọng lớp học. Bác sĩ Nguyễn Quỳnh Như – Khoa Ung bướu - Huyết học, Bệnh viện Nhi đồng 2 cho biết: “Với trẻ nhỏ, cuộc sống sẽ xoay quanh bạn bè, trường học. Khi phải vô bệnh viện điều trị thì các em phải chịu một thiệt thòi rất lớn. Lớp học này giống như một phần bù đắp lại cho tinh thần của các bé.” 

BS Nguyễn Quỳnh Như đến thăm và tặng quà cho các bé

 

Các em bệnh nhi trong độ tuổi đi học vẫn nhớ trường, nhớ lớp, nhớ cả những buổi ra chơi cùng bạn bè. Nhiều em từng xin bác sĩ cho về đi học hay đi thi. Vì vậy, lớp học nhỏ trong bệnh viện trở thành nơi giúp các em giữ lại cảm giác quen thuộc của tuổi thơ.

Trong cuộc thi vẽ tranh, tô màu “Nét Vẽ Xinh” được cô Lê Thị Mai tổ chức nhân dịp Kỷ niệm 51 năm Giải phóng miền nam (30/4/1975 – 30/4/2026), em Lê Bích Chi là bệnh nhi đạt giải nhất với bức tranh vẽ chính khoa Ung bướu – Huyết học nơi em đang điều trị. Em cẩn thận chỉ vào từng hình vẽ rồi giới thiệu bằng giọng nhỏ nhẹ: “Đây là khoa của em. Giống như ngôi nhà thứ hai vậy”. 

Em Lê Bích Chi được cô Lê Thị Mai dạy vẽ tranh, làm toán tại lớp học

 

Bức tranh không có gam màu tối hay nét buồn bã, mà là những khuôn mặt đang cười: “Tranh của em có cô y tá, các bạn trong tranh em vẽ đều đầu trọc giống nhau” - câu nói vô tư của tác giả nhí đọng lại nốt trầm trong lòng người nghe.

Với những đứa trẻ ở đây, bệnh viện từ lâu không còn chỉ là nơi điều trị bệnh. Đó là nơi các em lớn lên trong những tháng ngày đặc biệt nhất của tuổi thơ, nơi có bạn bè, có các cô y tá quen thuộc và có lớp học nhỏ mà tối nào em cũng mong được tham gia.

Khoảng lặng sau giờ học

Khi lớp học kết thúc cũng là lúc tiếng cười nói trong căn phòng lặng xuống. Các em nhỏ trở về phòng bệnh, còn cô Lê Thị Mai lại ngồi bên chiếc bàn quen thuộc, lật mở cuốn sổ điểm danh đã theo mình suốt gần 10 năm qua. 

Lớp học Vui Vẻ có một quyển sổ điểm danh đặc biệt

 

Ban đầu, cuốn sổ chỉ đơn giản ghi lại số lượng bệnh nhi đến lớp kèm tình trạng bệnh, nhưng theo thời gian, những trang giấy ấy dần lưu lại nhiều điều hơn là một danh sách lớp.

Đã gọi là lớp học thì phải có sổ điểm danh. Ban đầu nó chỉ là cách mình theo dõi lứa tuổi, lập giáo án cho phù hợp. Nhưng dần dần, nó trở thành một thói quen đau đớn”, cô Mai nghẹn ngào tâm sự.

Cô nhớ như in những dòng chữ còn viết dở, những trang vẽ chưa tô xong nhưng chủ nhân của nó đã dừng lại giữa chừng. Với một giáo viên bình thường, việc học sinh vắng mặt có thể là vì lý do cá nhân, nhưng với cô Mai, mỗi chiếc ghế trống đột ngột trong lớp học là một khoảng trống không gì bù đắp nổi trong lòng người ở lại.

Đối mặt với nỗi buồn đó không hề dễ dàng. Có những ngày nhìn vào cuốn sổ, cô thấy những gương mặt quen thuộc cứ thưa dần đi. Nhưng cô Mai chưa bao giờ cho phép mình gục ngã. Cô nhìn vào những trang giấy viết chữ nguệch ngoạc nhưng đầy nghị lực, nhìn vào những nụ cười vẫn còn đang rạng rỡ của các bé mới đến để tự nhắc nhở mình phải tiếp tục.

Với cô Mai, cuốn sổ ấy là bằng chứng xác thực nhất rằng các con đã từng tồn tại, đã từng được học và đã từng có những phút giây hạnh phúc trọn vẹn. Cuốn sổ cứ thế dày lên theo năm tháng, gói trọn 10 năm thanh xuân của một người phụ nữ đã chọn lấy nỗi buồn làm động lực để gieo trồng hy vọng.

Trong hành trình 10 năm đã qua, với cô Mai, mỗi đứa trẻ đến tham gia lớp học này đều là một đóa hoa rạng rỡ nhất.

Điều mình tự hào nhất là các em bé của Nét Chữ Xinh chưa bao giờ xuất hiện với hình ảnh mệt mỏi hay bệnh tật. Từ những nét vẽ, nét chữ đến nụ cười của các con lúc nào cũng xinh đẹp và tươi tắn”, cô Mai chia sẻ. Đó không chỉ là mục tiêu của câu lạc bộ, mà còn là kết quả của sự gắng sức, của một kế hoạch đúng hướng mà cô và những cộng sự thầm lặng đã cùng nhau xây dựng suốt một thập kỷ.

Thời gian tham gia lớp học là giây phút các em quên đi cơn đau và nỗi nhớ trường, nhớ nhà.

Dự kiến vào tháng 6/2026, một lớp học mới sẽ lại được khai giảng tại Bệnh viện Truyền máu Huyết học, mang theo tâm nguyện lan tỏa niềm vui đi xa hơn. Nhìn lại chặng đường đã qua, cô Mai tin rằng mình đã làm được những điều tốt đẹp cho xã hội, dù là nhỏ nhoi.

Giữa cuộc đời còn nhiều nghịch cảnh, lớp học vẫn ở đó như một minh chứng rằng: dù hành trình phía trước ngắn hay dài, các em vẫn xứng đáng được sống những ngày tháng trọn vẹn nhất. Ở nơi này, nụ cười của các em không chỉ là niềm an ủi, mà còn là lời khẳng định rằng bệnh tật có thể lấy đi sức khỏe, nhưng không thể tước đi quyền được học, được chơi và được hạnh phúc như bao đứa trẻ khác.

Đối tác AloBacsi

Đăng ký nhận bản tin sức khoẻ

Để chủ động bảo vệ bản thân và gia đình

Đăng ký nhận bản tin sức khoẻ để chủ động bảo vệ bản thân và gia đình

hoàn toàn MIỄN PHÍ

Khám bệnh online

X