Bảo tồn bản lĩnh phái mạnh trong điều trị ung thư
Trong điều trị ung thư dương vật, câu hỏi "Làm thế nào để sống sót?" đang dần được thay thế bằng "Tôi sẽ sống như thế nào sau điều trị?". TS.BS Mai Bá Tiến Dũng, trong bài báo cáo "I want to keep my penis", đã nhấn mạnh một góc nhìn nhân văn: dương vật không chỉ là một cơ quan bài tiết hay sinh dục, mà là trung tâm bản sắc của một người chồng, người cha và một người đàn ông.
1. Nghịch lý của sự sống còn và những gánh nặng “thầm lặng” sau phẫu thuật
Dữ liệu dịch tễ học cho thấy ung thư dương vật là bệnh lý cực kỳ hiếm gặp ở Bắc Mỹ và Châu Âu (dưới 1/100.000), nhưng lại chiếm tới 17% các bệnh ung thư nam giới tại các quốc gia đang phát triển. Dù y học hiện đại đã đạt được những bước tiến rực rỡ với tỷ lệ sống sót sau 5 năm đối với ung thư giai đoạn tại chỗ lên đến 99% (tại Hoa Kỳ), nhưng TS.BS Mai Bá Tiến Dũng - Trưởng khoa Nam học, Bệnh viện Bình Dân đã chỉ ra một "Nghịch lý của sự sống còn" (Survival Paradox). Thành công về mặt ung thư học đôi khi lại là khởi đầu cho một sự thất bại về chất lượng cuộc sống (QoL).
Theo các nghiên cứu được trích dẫn, có tới gần 50% bệnh nhân trải qua các can thiệp phẫu thuật triệt căn xuất hiện các triệu chứng tâm thần. Đây chính là phần chìm của "tảng băng trôi" điều trị, được gọi là những "gánh nặng thầm lặng" (Silent Burdens).
Trong khi các bác sĩ thường tập trung vào phần nổi như kiểm soát bờ phẫu thuật, tái tạo giải phẫu và chức năng tiểu tiện, thì dưới mặt nước là những vấn đề nghiêm trọng: Rối loạn cương dương (giảm điểm IIEF-5), khủng hoảng bản sắc nam giới, trầm cảm, lo âu và đặc biệt là nguy cơ tự sát. Dữ liệu từ SEER ghi nhận tỷ lệ tự sát đặc biệt cao ở bệnh nhân ung thư đường tiết niệu - sinh dục, nhất là sau các phẫu thuật cắt cụt triệt để.
Khủng hoảng bản sắc nam giới (Masculine Identity Crisis) biểu hiện qua ba khía cạnh: sự xa lánh xã hội (bệnh nhân sợ đi nhà vệ sinh công cộng hoặc hồ bơi vì sợ bị đánh giá), cảm giác mất đi sự nam tính do thay đổi ngoại hình và sự thay đổi các ưu tiên trong cuộc sống. Đáng ngại hơn, khoảng 15 - 50% bệnh nhân trì hoãn việc đến khám (có trường hợp lên đến 1 năm) do tâm lý phủ nhận, sợ hãi và xấu hổ.
Như TS.BS Mai Bá Tiến Dũng đã chia sẻ: "Việc cắt bỏ không chỉ đơn thuần là loại bỏ khối u; nó còn cắt đứt sự toàn vẹn của chính bản thân họ".
2. Chiến lược điều trị bảo tồn: Từ hướng dẫn lâm sàng đến kỹ thuật vi sinh
Để giải quyết yêu cầu "Tôi muốn giữ lại dương vật của mình", các bác sĩ hiện nay dựa trên các hướng dẫn điều trị của EAU-ASCO và NCCN để cá thể hóa phương pháp cho từng bệnh nhân. Mục tiêu tối thượng là tìm ra điểm cân bằng tối ưu giữa việc kiểm soát ung thư và duy trì chất lượng cuộc sống.
Các lựa chọn điều trị bảo tồn cơ quan (Organ-sparing treatment) ngày càng đa dạng, bao gồm:
- Liệu pháp tại chỗ: Sử dụng Imiquimod hoặc 5-FU cho các trường hợp tân sinh nội biểu mô dương vật (PeIN).
- Cắt đốt bằng Laser (CO2 hoặc Nd:YAG): Áp dụng cho các thương tổn Tis, Ta hoặc T1 nhỏ.
- Phẫu thuật bảo tồn: Cắt bao quy đầu, cắt rộng sang thương (WLE), cắt quy đầu (Glansectomy) và tái tạo bề mặt quy đầu.
- Xạ trị: Xạ trị ngoài hoặc xạ trị áp sát cho các thương tổn T1 - T2.
Một bước ngoặt quan trọng trong tư duy phẫu thuật là quản lý bờ phẫu thuật (Surgical Margins). Quan niệm truyền thống phải cắt rộng 2cm đã bị thay thế bởi việc kiểm soát bờ phẫu thuật bằng vi thể (Mohs hoặc WLE). Phẫu thuật Mohs giúp tối đa hóa việc bảo tồn mô lành thông qua việc cắt bỏ từng lớp mỏng và kiểm tra vi thể thời gian thực. Việc phân tích cắt lạnh (frozen section) ngay trong lúc mổ là cực kỳ quan trọng để xác nhận bờ phẫu thuật âm tính, giúp bảo tồn chiều dài và chức năng dương vật tối đa.
Kết quả thực tế cho thấy phẫu thuật bảo tồn mang lại lợi ích chức năng vượt trội. Hơn 85% nam giới phản hồi duy trì được khả năng cương cứng và cực khoái sau 1 năm phẫu thuật bảo tồn.
Về chức năng tiểu tiện, các kỹ thuật này cho phép bệnh nhân duy trì tư thế tiểu đứng, một yếu tố quan trọng đối với bản sắc nam giới, thay vì phải ngồi tiểu vĩnh viễn như sau cắt cụt triệt để.
Mặc dù tỷ lệ tái phát tại chỗ của phẫu thuật bảo tồn cao hơn phẫu thuật triệt căn (27,7% so với 5%), nhưng tỷ lệ sống sót chung 5 năm vẫn tương đương (98%) vì hầu hết các trường hợp tái phát đều có thể được xử lý hiệu quả bằng phẫu thuật cứu vãn.
3. Tái tạo bản sắc và hành trình phục hồi đa chuyên khoa
Đối với những bệnh nhân không thể bảo tồn và phải cắt cụt, phẫu thuật tạo hình dương vật (Phalloplasty) là bước cuối cùng để khôi phục bản sắc. TS.BS Mai Bá Tiến Dũng nhấn mạnh "Quy luật 3cm": Khả năng thâm nhập tỷ lệ thuận với chiều dài dương vật còn lại. Những bệnh nhân còn lại ≥ 4cm vẫn có khả năng đạt đủ độ cứng để giao hợp. uy nhiên, rào cản tâm lý vẫn rất lớn khi có tới 50% bệnh nhân tránh né sự gần gũi do mặc cảm về ngoại hình.
Lộ trình tái tạo chức năng thường được thực hiện theo từng giai đoạn để ưu tiên an toàn ung thư học:
1. Chờ đợi 1 năm: Khuyến cáo chờ ít nhất 1 năm không tái phát trước khi tái tạo
2. Giai đoạn 1 (Tạo hình): Sử dụng vạt tự do cẳng tay quay (RAP) - được coi là "Tiêu chuẩn vàng" cho chức năng nhờ tích hợp niệu đạo tốt, hoặc vạt đùi trước bên (ALT) cho mục đích thẩm mỹ.
3. Giai đoạn 2 (Đặt thể hang nhân tạo): Sau 3 - 6 tháng khi vết thương đã ổn định và phục hồi cảm giác, bệnh nhân có thể được đặt thể hang nhân tạo để hỗ trợ quan hệ tình dục thâm nhập.
TS.BS Mai Bá Tiến Dũng đã chia sẻ một trường hợp lâm sàng điển hình: bệnh nhân nam 38 tuổi, đã phẫu thuật cắt dương vật do ung thư từ năm 2022. Sau 2 năm theo dõi (đến tháng 04/2024) không thấy dấu hiệu tái phát trên MRI, bệnh nhân đã được phẫu thuật tái tạo vào tháng 05/2024 bằng vạt da cẳng tay quay. Kết quả mang lại sự hạnh phúc to lớn cho bệnh nhân, minh chứng cho sự thành công của mô hình phối hợp đa chuyên khoa.
Mặc dù thực tế lâm sàng cho thấy tỷ lệ biến chứng niệu đạo có thể lên tới 64%, nhưng mức độ hài lòng chung của bệnh nhân sau tái tạo đạt từ 80 - 100%. Họ có thể đứng tiểu (100% trường hợp ghép thành công) và có khả năng đạt cực khoái nhờ phục hồi cảm giác vùng sinh dục (76 - 100% với vạt RAP).
Bài báo cáo khẳng định rằng thành công trong điều trị ung thư dương vật hiện đại đòi hỏi một mô hình tiếp cận toàn diện, kết hợp giữa độ chính xác của phẫu thuật, sự lựa chọn bệnh nhân kỹ lưỡng và quản lý tâm lý chuyên sâu. Các bác sĩ cần thấu hiểu tâm lý người bệnh và không ngừng trau dồi kỹ năng phẫu thuật bảo tồn.
Khi một bệnh nhân nói "Tôi muốn giữ lại dương vật của mình", đó không chỉ là một yêu cầu y tế, mà là một lời thỉnh cầu được bảo vệ phẩm giá con người. Nếu không đủ kinh nghiệm thực hiện các kỹ thuật phức tạp này, bác sĩ nên chuyển bệnh nhân đến các trung tâm chuyên sâu để đảm bảo họ nhận được cơ hội tốt nhất để sống một cuộc đời trọn vẹn.
>>> Vai trò của bạn đời trong điều trị rối loạn chức năng tình dục sau phẫu thuật vùng chậu
>>> Quản lý tiểu không kiểm soát sau phẫu thuật vùng chậu: Chất lượng sống là mục tiêu cuối cùng
Bài viết có hữu ích với bạn?
Có thể bạn quan tâm
Đăng ký nhận bản tin sức khoẻ
Để chủ động bảo vệ bản thân và gia đình
Đăng ký nhận bản tin sức khoẻ để chủ động bảo vệ bản thân và gia đình
