Hotline 24/7
08983-08983

Cứu 100 người, đó chính là điều dưỡng!

Ngày 12/5 hàng năm - ngày sinh của người sáng lập và hình thành ngành điều dưỡng hiện đại, bà Florence Nightingale - được chọn là ngày Quốc tế Điều dưỡng. “Cứu 1 người, đó là anh hùng! Nhưng cứu 100 người, đó chính là điều dưỡng!” Chăm sóc bệnh nhân, điều dưỡng - những thiên thần trong bệnh viện.

Có lẽ không từ ngữ nào diễn tả được những hy sinh thầm lặng của họ những người điều dưỡng. Hãy nghe họ, những điều dưỡng, chia sẻ về nghề, về con đường đòi hỏi những cho đi không ngừng nghỉ, mà đôi khi nhận lại không được bao nhiêu.

Bất cứ nghề nào đi nữa, cũng cần có chữ "TÂM" nhưng ngành Điều dưỡng lại cần điều này hơn nữa, khi hàng ngày chứng kiến bao cảnh đời bất hạnh, bao căn bệnh hiểm nghèo. Dù vất vả, dù chưa được xã hội nhìn nhận, đánh giá một cách xứng tầm nhưng những điều dưỡng ấy, những ngọn đèn luôn tỏa sáng trong đêm, vẫn luôn cống hiến hết mình cho nghề, vì nghề, vì người bệnh đã trao sinh mệnh cho họ.

Khát vọng khi dấn thân vào nghề là cứu người

Điều dưỡng Lý Thị Hồng Phương, Khoa Phẫu thuật - Gây mê Hồi sức, BV Quốc tế Minh Anh, chia sẻ, những ngày thực tập ở bệnh viện, rồi trở thành nhân viên y tế, giờ tôi mới thấu hiểu thế nào là áp lực công việc. Những bác sĩ nằm dài ra sàn nhà ngủ vội để lấy sức cho ca phẫu thuật tiếp theo; những bác sĩ đứng hàng giờ đồng hồ trong những ca phẫu thuật lớn, vội vã uống hộp sữa “cho có sức làm tiếp…”

Những điều dưỡng luân phiên tay chân vì quay trước “cô ơi...” quay sau “cô ơi...”, có lúc nghỉ tay được một chút cũng gần đêm, lùa được đũa cơm vào miệng lại “cô ơi...” Những lần bệnh nhân hoặc thân nhân gay gắt vì không đúng ý; điều dưỡng vẫn luôn mỉm cười, ôn hòa giải thích cho họ hiểu. Tiêu chí BV Minh Anh, nơi tôi đã gắn bó bao năm, đề ra là “Nơi gặp gỡ của nụ cười”, nên... CẤM QUẠU.

Có những đêm vừa tắt đèn, rúc vào chăn... “Alo... mổ cấp cứu”. Lạch bạch thọc cái quần, móc cái áo lao ra đường. Chậc, người ta bảo Sài Gòn náo nhiệt, lừa người cả đấy, chạy nãy giờ có hai ba người mà náo nhiệt cái gì.

Nhưng có lẽ nỗi đau mà ai cũng trải qua trong cái ngành y tưởng hào nhoáng này chính là nỗi đau thất bại. Hội chẩn liên tục, dùng những phương pháp tốt nhất nhưng cuối cùng cũng bất lực: “Không còn bao nhiêu thời gian”. Những cái nhồi tim cật lực, thuốc truyền thuốc chích, những y lệnh gấp rút... mồ hôi nhễ nhại, cái lắc đầu chán chường, không kịp rồi. Thân nhân gào khóc: “Sao không cố thêm nữa”, họ đau vì mất đi người thân, chúng tôi đau vì vô vọng: khát vọng khi dấn thân vào nghề là cứu người, nhưng giờ...chúng tôi lại để tuột tay một sinh mạng.

Đến bây giờ, có lẽ hình ảnh tôi nhớ nhất là: một bệnh nhân được chẩn đoán ung thư giai đoạn cuối, tràn dịch đa màng, hô hấp khó khăn. Cô con gái lớn vào ôm mẹ khóc: “Mẹ ơi, cố lên. Mẹ sắp về với Chúa rồi, Chúa sẽ gánh nỗi đau cùng mẹ. Mẹ hát Thánh ca với con nhé, ngày thường mẹ hát Thánh ca là hay nhất”. Trong nước mắt cô cất lời một bài Thánh ca, cô bệnh nhân không nói rõ thành tiếng, miệng cũng lẩm nhẩm theo; tôi quay đi, lau vội giọt nước mắt. Có lẽ tôi sẽ không hiểu rõ lắm những lời kinh ấy, nhưng tôi hiểu ý nghĩa lời cô con gái nói với mẹ.

Sẽ có những người chọn nghề vì kinh tế, người vì đam mê. Lúc đầu tôi vốn không hiểu hết công việc của mình, trải qua nhiều năm với nghề, đồng cảm sâu sắc thêm nhiều. Đến bây giờ nếu ai đó hỏi tôi: Bạn làm nghề gì? Tôi có thể tự hào trả lời rằng: TÔI LÀ ĐIỀU DƯỠNG.

Lắng nghe, chia sẻ của thiên thần áo trắng!

Không ít lần, không ít người đặt câu hỏi "Vì sao bạn lại chọn nghề Điều dưỡng?". “Nghề Điều dưỡng vất vả đến thế sao bạn lại lựa chọn giữa bao nhiêu nghề nhàn hạ?”. Điều dưỡng Đặng Thị Thu Thảo, Khoa Khám bệnh (BV Quốc tế Minh Anh), chỉ mỉm cười, bởi bất kỳ ai cũng có một lựa chọn riêng cho mình. Lựa chọn ngành nghề ấy không chỉ xuất phát từ niềm đam mê và sự cống hiến mà còn cần cả sự rung động của trái tim và một chút nhân duyên đưa đẩy.

Nghề điều dưỡng đến với Đặng Thị Thu Thảo âu cũng là một cái duyên, xuất phát từ một suy nghĩ vô cùng đơn giản của cô bé mới 18 tuổi, trước trăm nẻo đường chọn nghề, nghề nào cũng là nghề miễn sao đó là công việc có ích mà thôi. Chính vì vậy sau khi tốt nghiệp trung học phổ thông, Thu Thảo đã đăng ký vào trường Y tế với chuyên ngành Điều dưỡng. Và rồi cô gái sinh viên ngày nào theo đuổi niềm đam mê giờ đã thành một điều dưỡng, công tác tại BV Quốc tế Minh Anh được gần một năm.

Một năm thôi, nhưng nghề điều dưỡng đã mang lại cho cô nhiều cảm xúc khác nhau. Mỗi ngày cô chọn một niềm vui, mỗi ngày qua đi là một niềm vui khi cô được giúp đỡ những bệnh nhân dù là những việc rất nhỏ nhoi. Mỗi ngày đến bên bệnh nhân cô luôn mỉm cười với họ, yêu thương chăm sóc họ. Từng viên thuốc cô trao cho bệnh nhân là trao cả tấm lòng mong bệnh nhân được an tâm hơn, ấm lòng hơn, và tin tưởng hơn. Nhìn bệnh nhân đau đớn, có lúc cô chợt thấy khóe mắt cay cay, thương họ vì họ trạc tuổi bố mẹ cô, họ cũng chịu thương chịu khó, chăm nhà thương con cái.

“Công việc khiến tôi liên tục tiếp xúc với các bệnh nhân nặng thậm chí họ đã ngừng tim, ngừng thở. Nhưng sau nỗ lực cấp cứu, bệnh nhân có mạch đập trở lại. Lúc ấy, mọi nỗi vất vả trong tôi đều tan biến hết. Có niềm vui, niềm hạnh phúc nào lớn hơn khi được nhìn thấy bệnh nhân mà chính mình chăm sóc khỏe hơn từng giờ, từng phút, vui hơn mỗi ngày, tin yêu hơn mỗi ngày,” Điều dưỡng Thu Thảo giải bày.

Nhưng trong suy nghĩ của nhiều người nghề Điều dưỡng tưởng chừng là một nghề nhẹ nhàng không phải dãi nắng dầm mưa nhưng đâu ai biết được tiếp xúc theo dõi bệnh nhân là những thử thách không hề đơn giản. Bởi lẽ đó mà người ta luôn ví nghề Điều dưỡng là nghề "làm dâu trăm họ" quả thật không sai.

Điều dưỡng Thu Thảo tâm sự, mỗi con người nói chung, bệnh nhân nói riêng, không ai giống ai, từ bệnh tật cho đến suy nghĩ. Có người thoải mái, có người lại khó tính, tỏ thái độ hoặc không phối hợp chính vì vậy để gần gũi và hiểu được bệnh nhân muốn gì, không phải là chuyện dễ. Do đó ngoài trình độ chuyên môn tốt, tôi còn cần phải cẩn thận tỉ mỉ, chu đáo biết lắng nghe và thấu hiểu tâm lý bệnh nhân.

Cô điều dưỡng trẻ Thu Thảo đã viết rằng, tôi hiểu cuộc sống rất mong manh, bệnh tật khổ đau là điều bất cứ ai trong mỗi chúng ta đều phải trải qua. Bệnh là không khỏe về thể xác lẫn tinh thần; chúng tôi những người Điều dưỡng ở đây quan tâm, lắng nghe, chia sẻ và chăm sóc cho bệnh nhân bằng cả tình thương, chăm sóc bệnh nhân như chính chăm sóc những người thân của mình, như chính mình.

Tôi đã học được rằng khi cho đi bằng cả tấm lòng ta sẽ nhận lại được nhiều hơn thế nữa và chẳng phải người có nhiều của cải mới là người giàu có, mà chính người cho đi nhiều mới là người giàu có nhất.

Nghề Điều dưỡng tuy vất vả nhưng vẫn có niềm vui rất riêng mà không phải ngành nghề nào có được. Nhìn những bệnh nhân rời khỏi bệnh viện trong trạng thái tin thần thoải mái, sức khỏe tốt và có những nụ cười trên môi sau cơn đau bệnh mang lại cho tôi động lực và đó là niềm hạnh phúc đối với tôi khi bước tiếp trên con đường mình đã chọn.

Giờ đây tôi cảm nhận được ý nghĩa công việc của mình, đó là một công việc thật sự cao cả. Tôi thấy yêu ngành mình đã chọn và tin rằng quyết định của mình là sáng suốt. Mặc dù tôi không trở thành một bác sĩ nhưng tôi vẫn tự hào và hạnh phúc khi khoác trên mình chiếc áo blouse trắng. Và nếu như có ai hỏi rằng: "Bạn làm nghề gì? Tôi sẽ ngẩng cao đầu và đáp: Tôi là một Điều dưỡng! Trong chiếc áo trắng tin khôi, tôi mang cho đời với những niềm vui những niềm hy vọng về sự sống và tình yêu con người với niềm tin cháy rực.

“Mình khó chịu 1, bệnh nhân đau đến 10!”

Bây giờ, nghĩ lại, tôi, điều dưỡng Từ Thị Phước Hiếu, Khoa Khám bệnh, BV Quốc tế Minh Anh, mới nhận ra mình đã làm điều dưỡng hơn 40 năm rồi, cũng nửa đời người. Khó khăn, buồn giận có mà niềm vui từ công việc này cũng không ít.

Ngày xưa còn nhớ thời trẻ tôi từng mơ ước làm cô giáo, nhưng cuộc đời đưa đẩy rốt cục lại chọn điều dưỡng làm công việc cống hiến suốt bao năm qua. Ngày đi học cũng vô tư lắm, lúc ấy chỉ biết học để có cái nghề nuôi sống bản thân chứ không nghĩ ngợi so sánh với ai cả. Đi làm rồi nhiều bỡ ngỡ nhưng tới giờ chính những trải nghiệm, suy nghĩ bao năm ấy đã giúp tôi có một cuộc sống đáng nhớ.

Nghề điều dưỡng huấn luyện cho người ta trước nhất là khả năng chịu đựng, tính kiên nhẫn và cẩn thận. Tôi còn nhớ ngày đi học cố gắng vừa theo bài giảng, vừa đi thực tập học hỏi các thầy cô. Rồi đi làm, những ca thay băng những vết thương lớn, những chỗ lở loét hẳn khiến không ít người thường e ngại. Chính tôi ban đầu cũng cảm thấy rất mệt mỏi khi thực hiện những thủ thuật ấy.

Nhưng mình khó chịu 1 thì bệnh nhân họ đau gấp 10. Làm sao để giúp họ bớt đau đớn nhưng vẫn đảm bảo thời gian vì còn biết bao nhiêu bệnh nhân đang chờ mình tiêm thuốc, những sổ sách phải ghi lại. Tôi nghĩ đơn giản phải chịu khó một chút giúp cho những bệnh nhân đang đau đớn.

Rồi những ca chích vein khó nữa, có khi cần qua tay không biết bao nhiêu người. Thỉnh thoảng có ca nào đến tay tôi mà thành công trót lọt, tự nhiên cảm nhận như mình vừa có chiến thắng nho nhỏ. Thế rồi, mỗi ngày cả chục ca chiến thắng qua tay mà không đế ý. Dần dần qua những việc hàng ngày ấy mà tôi kiên nhẫn hơn 1 chút, bình tĩnh hơn 1 chút, trân trọng hơn 1 chút. Những cái đấy giờ nhìn lại mới thấy.

Đa số khi đi làm gặp bệnh nhân vừa thương vừa giận. Có người đơn giản xuề xòa quá, những cách chăm sóc bản thân cơ bản mà họ cũng không biết. Cũng không trách được, vì họ không được chỉ dẫn. Có những bệnh nhân vô gia cư, những đứa trẻ bị bỏ rơi. Họ vừa bệnh hoạn lại còn nghèo nên có khi trông họ rất bẩn. Chúng tôi không những chăm sóc vết thương mà còn tắm rửa sạch sẽ giúp họ mau hồi phục.

Thời tôi đi làm dân mình phần đông đều trọng bác sĩ lắm. Nói gì cũng nghe. Tới mức có khi không dám hỏi lại. Thế là một số lớn những chuyện oái oăm hay các câu hỏi không hiểu nổi là điều dưỡng bọn tôi phải giải quyết. Có những kỷ niệm mà đồng nghiệp của tôi nhiều năm gặp lại vẫn hay nhắc. Nhưng bấy giờ gặp những lúc ấy tôi thật không biết nên vui hay nên buồn. Rồi đôi ba tuần, thỉnh thoảng cũng có chuyện vui. Bệnh nhân ra viện họ gửi quà vào cho khoa phòng. Chỉ một ít trái cây, hay vài ba cái bánh, nhưng họ trao gửi bằng cả tấm lòng, với nụ cười và có khi là những giọt nước mắt. Những người đơn giản xuề xòa thế mà lại hay, cho tôi cảm nhận niềm vui chân thành hơn rất nhiều lần. Cái nhìn của tôi về con người qua thời gian vì thế cũng khác.

Rồi đến tuổi nghỉ hưu; ở nhà chồn chân, bứt rứt lại xin đi làm điều dưỡng ở BV Quốc tế Minh Anh. Dù là có nhiều người khuyên tôi tuổi này nên nghỉ ngơi, nhưng được đi làm công việc điều dưỡng từng gắn bó mấy chục năm này, tôi lại tìm thấy được những niềm vui nho nhỏ. Vì thế, tôi rất tâm đắc phương châm nằm lòng của BV Quốc tế Minh Anh: Nơi gặp gỡ của nụ cười.

BỆNH VIỆN QUỐC TẾ MINH ANH

Giấy phép hoạt động lần đầu Số 60/GCCĐĐKHN-Y do Bộ Y tế cấp ngày 15/03/2010, tiền thân là bệnh viện chuyên khoa Ngoại với các thế mạnh như cơ sở vật chất khang trang, trang thiết bị hiện đại và đội ngũ chuyên môn giàu kinh nghiệm. Ngay từ những ngày đầu hoạt động bệnh viện luôn là cơ sở tin cậy đối với bệnh nhân có chỉ định can thiệp ngoại khoa, cũng như bác sĩ từ đơn vị hợp tác.

Trước sự phát triển của ngành y Việt Nam đáp ứng nhu cầu khám chữa bệnh ngày một cao hơn của người bệnh, cũng như sự đa dạng trong cung cấp dịch vụ của bệnh viện. Ngày 25/12/2013, Bộ Y tế tiến hành thẩm định và cấp lại Giấy phép hoạt động Số 81/BYT-GPHĐ và được duy trì đến hôm nay.

Lấy cảm hứng từ nước Pháp, một trong những quốc gia có nền y tế phát triển, nơi mà các công trình kiến trúc y tế và con người luôn hòa quyện với nhau; khi đến với BV Quốc tế Minh Anh, quý khách sẽ luôn cảm được sự gần gũi như chính ngôi nhà của mình qua phong cách kiến trúc, văn hóa thân thiện và sự chăm sóc ân cần. Bên cạnh cơ sở vật chất khang trang, tiện nghi cao cấp, trang thiết bị y tế hiện đại, không gian thông thoáng, giúp bệnh nhân được điều trị trong một môi trường trong sạch và hiệu quả, là đội ngũ bác sĩ giỏi chuyên môn và giàu kinh nghiệm, luôn đặt tiêu chí chất lượng thăm khám, điều trị và chăm sóc bệnh nhân lên hàng đầu.

BV Quốc tế Minh Anh cam kết sẽ ngày càng hoàn thiện phong cách phục vụ hướng đến sự hài lòng của người bệnh và thân nhân người bệnh. Đội ngũ y, bác sĩ luôn giữ thái độ thân thiện, chuyên nghiệp, nhằm mang đến chất lượng phục vụ cao nhất, đáp lại sự tin tưởng của quý vị khi lựa chọn BV Quốc tế Minh Anh là nơi chăm sóc sức khoẻ lâu dài.

BV Quốc tế Minh Anh có trụ sở tại:

- 36 đường 1B, phường Bình Trị Đông B, quận Bình Tân, TP.HCM

- Điện thoại: (028) 6260 0818 – (028) 6260 0848

- Fax: (028) 6260 0775

- Email: minhanhhospital@gmail.com

- Website: minhanhhospital.com.vn

Facebook: facebook.com/bvminhanh

Đối tác AloBacsi

Đăng ký nhận bản tin sức khoẻ

Để chủ động bảo vệ bản thân và gia đình

Đăng ký nhận bản tin sức khoẻ để chủ động bảo vệ bản thân và gia đình

hoàn toàn MIỄN PHÍ

Khám bệnh online

X