Ông mất, con nhận ra được rằng… | Chuỗi bài tưởng nhớ GS Nguyễn Đình Hối
Gần hai năm đồng hành chăm sóc Nhà giáo Nhân dân GS.TS.BS Nguyễn Đình Hối, người điều dưỡng trẻ lưu giữ trong tim những ký ức giản dị mà sâu sắc. Đến khi ông ra đi lúc 2 giờ 03 phút ngày 29/6/2026, anh mới thấm thía rằng mỗi lần gặp gỡ đều là một lần thời gian vơi đi. AloBacsi xin đăng lại status của FB Thanh Nè.
BÁO TIN.
02h03, ngày 29 . 06 . 2026 . Ông mất, con nhận ra được rằng…
***
Con chào ông!
Cho phép con gọi bằng ông cho nghe thêm thân thương và quen thuộc mà con từng sử dụng để giao tiếp với ông trong suốt gần 2 năm qua.
Con vẫn còn nhớ như in vào ngày 23/09/2024 , con được giao cho nhiệm vụ hỗ trợ chăm sóc ông. Khi nghe về lý lịch và hồ sơ của người mình chuẩn bị được chăm sóc con có chút bàng hoàng, chút lo sợ, chút chần chừ và pha thêm một chút hãnh diện.
Trải qua 22 ngày ở bệnh viện trong căn phòng nồng mùi thuốc, lẫn những tiếng máy móc kêu không ngừng. Ông cháu mình vẫn nói chuyện mỗi khi gặp nhau, ông không nói được nhưng ông giao tiếp cùng con bằng những tiếng ú ớ, bằng ánh mắt nhìn con mỗi khi con nói chuyện với ông, dần dần ông cháu mình hiểu nhau hơn, gần nhau hơn và cũng thương nhau hơn.
Con vẫn nhớ khoảnh khắc hôm ông trở bệnh ông nắm tay con, bấu chặt tay con khi cơn đau đến. Những khoảnh khắc đó làm con xót xa và đau lòng không kém. Mỗi câu nói khi nhận ca: con chào ông Hối - hôm nay của ông thế nào? mỗi câu nói khi bàn giao ca: con về ông nhé - ông phải khoẻ để mai mình còn phải gặp nhau. Mỗi câu chào mỗi lời dặn cứ thế nó lặp đi lặp lại mỗi ngày như được lập trình sẵn vậy, mọi người nghe vậy nên bảo : chắc Thanh là cháu ruột của ông Hối.
Nghe vui ông ha.
Ngày 15/10/2024. Ông khoẻ hơn nhiều, ông giỏi lắm nên chúng ta đã được xuất viện về nhà. Một lần nữa con lại được sắp xếp về nhà hỗ trợ chăm ông. Công việc vẫn thế, căn phòng vẫn nồng mùi thuốc và tiếng máy kêu, nhưng ông cháu mình thoải mái hơn. Nhờ sự thoải mái đó mà sức khoẻ ông tốt hơn.
Những tháng ngày cuối của năm 2024, 2025, rồi đầu năm 2026 cứ thế trôi qua, để rồi vào một ngày tháng 5/2026, ông trở nặng phải nằm ICU ông mê man và không còn biết gì nữa, sự sống của ông phải tính từng giờ từng phút, lúc này con cũng nhận thức được sức khoẻ của ông đã giảm đi rất rất rất nhiều lần, nhưng có thể làm gì khác ngoài việc bác sĩ và bệnh viện cố gắng hết sức đâu ạ.
Sâu trong bản thân con lúc đó cũng chỉ biết cầu nguyện thật nhiều cho ông khoẻ hơn chút, cố gắng hơn chút nữa để con có thể thấy được sự hiện diện của ông lâu hơn một chút.
02h03, ngày 29 . 06 . 2026, Ông mất, con nhận ra được rằng:
“ khi con người ta vẫn còn trên đời,
tưởng rằng còn nhiều thời gian, nhiều cơ hội .
Thực ra cuộc đời này là một phép tính trừ.
Gặp nhau một lần, ít đi một lần.”
Trong suốt gần 2 năm qua, Có lẽ gặp được ông là một điều may mắn nhất và đặc biệt hơn được chăm sóc ông đã là một niềm vinh hạnh lớn đối với con. Được nghe những câu chuyện của ông, biết nhiều về cuộc đời ông hơn, hiểu thêm về hành trình đầy tự hào trong sự nghiệp Y học và thành lập nên Bệnh viện mang Tên: Bệnh viện Đại học Y dược tính đến thời điểm hiện tại.
Nghe nó tự hào ông ha
Ở một thế giới khác con hy vọng và cầu chúc cho ông thật vui vẻ, bình yên và hạnh phúc . Cầu mong cho ông Có một kiếp mới thật vinh quang,hiển hách và những hành trình mới thật nhiều phép màu tươi đẹp.
Bài viết có hữu ích với bạn?
Có thể bạn quan tâm
Đăng ký nhận bản tin sức khoẻ
Để chủ động bảo vệ bản thân và gia đình
Đăng ký nhận bản tin sức khoẻ để chủ động bảo vệ bản thân và gia đình
