Hotline 24/7
08983-08983

Nắm tay của Thầy... | Chuỗi bài tưởng nhớ GS Nguyễn Đình Hối

Có những cuộc gặp chỉ diễn ra trong chốc lát nhưng để lại ký ức suốt một đời. Với anh Nguyễn Quang Duy, điều còn đọng lại về NGND.GS.TS.BS Nguyễn Đình Hối không chỉ là tầm vóc của một người thầy lớn, người đặt nền móng cho Bệnh viện Đại học Y Dược TPHCM, mà còn là cái nắm tay ấm áp, chân thành và đầy trách nhiệm. (AloBacsi xin đăng lại).

Nắm tay của Thầy...

Có những con người, chỉ cần gặp một lần cũng đủ để lưu lại trong ký ức rất lâu.

Tôi là một nhân viên của Bệnh viện Đại học Y Dược Thành phố Hồ Chí Minh. Mười năm công tác không phải là quãng thời gian quá dài so với lịch sử phát triển của bệnh viện, nhưng đủ để tôi cảm nhận sâu sắc về một cái tên mà hầu như mọi viên chức, người lao động nơi đây đều nhắc đến với sự kính trọng đặc biệt: Nhà giáo Nhân dân, Giáo sư, Tiến sĩ, Bác sĩ Nguyễn Đình Hối – người đặt những viên gạch đầu tiên cho mô hình Trường – Viện và là Giám đốc đầu tiên của Bệnh viện Đại học Y Dược Thành phố Hồ Chí Minh.

Tôi có may mắn được gặp Thầy từ năm 2016.

Khi ấy, tuổi tác đã in dấu trên mái tóc bạc trắng và dáng đi của Thầy không còn nhanh nhẹn như những năm tháng cống hiến không ngơi nghỉ. Sức khỏe đã có phần giảm sút. Nhưng điều khiến tôi nhớ mãi không phải là tuổi tác của một bậc lão thành, mà là cái bắt tay.

Bàn tay của Thầy vẫn chặt, mạnh và ấm.

Đó không phải là cái nắm tay xã giao. Nó toát lên sự chân thành, quyết đoán của một người đã dành cả đời đứng trên bục giảng, trong phòng mổ và trên cương vị người lãnh đạo.

Ảnh: FB Nguyễn Quang Duy

Tôi vẫn nhớ rất rõ đôi mắt tinh anh của Thầy. Một ánh nhìn hiền từ nhưng sắc sảo, như vẫn đang quan sát, lắng nghe và suy nghĩ về công việc của bệnh viện, của nhà trường, của những thế hệ học trò mà Thầy đã dành trọn cuộc đời để đào tạo.

Và rồi là nụ cười.

Một nụ cười phúc hậu, điềm đạm, khiến bất cứ ai đứng trước Thầy cũng cảm thấy gần gũi hơn, bớt đi khoảng cách giữa một vị giáo sư nổi tiếng với một nhân viên bình thường như tôi.

Đối với thế hệ chúng tôi, khi vào làm việc tại Bệnh viện Đại học Y Dược Thành phố Hồ Chí Minh, nhiều điều đã trở thành "đương nhiên": một bệnh viện đại học hiện đại, môi trường đào tạo bài bản, mô hình kết hợp giữa điều trị, giảng dạy và nghiên cứu khoa học.

Nhưng càng tìm hiểu lịch sử bệnh viện, càng đọc về cuộc đời của Thầy, tôi càng hiểu rằng những điều hôm nay không hề tự nhiên mà có.

Đó là kết quả của tầm nhìn, của sự kiên trì và của biết bao quyết định táo bạo từ nhiều thập niên trước.

Người ta thường nhắc đến Giáo sư Nguyễn Đình Hối như một nhà ngoại khoa lớn, một nhà giáo mẫu mực, một nhà quản lý tài năng. Nhưng với tôi, Thầy còn là một người gieo hạt.

Những hạt giống ấy đã lớn lên thành một bệnh viện mà mỗi ngày hàng nghìn bệnh nhân tìm đến, hàng nghìn sinh viên, học viên được đào tạo và biết bao thế hệ thầy thuốc trưởng thành.

Rồi đại dịch COVID-19 ập đến.

Đó là quãng thời gian khắc nghiệt với cả đất nước và đặc biệt với ngành y.

Từ sau giai đoạn ấy, sức khỏe của Thầy giảm sút rõ rệt.

Tuổi cao, bệnh tật và những biến cố của thời gian dần lấy đi sức vóc của người thầy mà chúng tôi luôn kính trọng.

Những năm gần đây, mỗi lần nhìn thấy hình ảnh Thầy, ai cũng cảm nhận được sự yếu đi theo năm tháng.

Nhưng điều chưa bao giờ thay đổi là sự kính yêu mà tập thể Đại học Y Dược và Bệnh viện Đại học Y Dược Thành phố Hồ Chí Minh dành cho Thầy.

Rồi sáng ngày 29 tháng 6 năm 2026, tin buồn đến.

Thầy đã về với cõi vĩnh hằng, hưởng thọ 92 tuổi.

Tôi lặng người.

Dẫu biết sinh - lão - bệnh - tử là quy luật của cuộc đời, nhưng khi một cây đại thụ ngã xuống, khoảng trống để lại luôn rất lớn.

Không chỉ gia đình mất đi người chồng, người cha, người ông đáng kính.

Không chỉ học trò mất đi một người thầy.

Mà cả Đại học Y Dược Thành phố Hồ Chí Minh, cả Bệnh viện Đại học Y Dược Thành phố Hồ Chí Minh đều mất đi một người đã dành gần trọn cuộc đời để gây dựng nên nền móng của hôm nay.

Mười năm công tác, tôi không có nhiều cơ hội được gần Thầy.

Tôi cũng không phải học trò trực tiếp của Thầy.

Nhưng đôi khi, ký ức về một con người không nằm ở số lần gặp gỡ.

Nó nằm ở một ánh mắt.

Một nụ cười.

Một cái nắm tay.

Đến hôm nay, điều tôi còn nhớ nhất vẫn là bàn tay mạnh mẽ ấy.

Một bàn tay từng cầm dao mổ cứu người.

Một bàn tay từng viết giáo trình, đào tạo bao thế hệ bác sĩ.

Một bàn tay từng ký những quyết định đặt nền móng cho Bệnh viện Đại học Y Dược Thành phố Hồ Chí Minh.

Và cũng là bàn tay đã truyền cho tôi, trong khoảnh khắc rất ngắn của năm 2016, cảm giác về sự tử tế, điềm đạm và trách nhiệm của một người thầy lớn.

Có người sống bằng tuổi đời.

Có người sống bằng những công trình.

Có người sống bằng ký ức của những người ở lại.

Thầy Nguyễn Đình Hối có lẽ hội đủ cả ba.

Thầy đã hoàn thành trọn vẹn một hành trình 92 năm đầy ý nghĩa. Điều Thầy để lại không chỉ là những tòa nhà, những phòng mổ hay những danh hiệu cao quý, mà còn là một tinh thần làm nghề: lấy người bệnh làm trung tâm, lấy tri thức làm nền tảng và lấy y đức làm gốc rễ.

Xin kính cẩn nghiêng mình tiễn biệt Thầy.

Cầu mong Thầy an nghỉ.

Và mong rằng, mỗi viên chức, người lao động của Đại học Y Dược Thành phố Hồ Chí Minh và Bệnh viện Đại học Y Dược Thành phố Hồ Chí Minh sẽ tiếp tục gìn giữ, vun đắp những giá trị mà Thầy đã dành cả cuộc đời để xây dựng.

Vĩnh biệt Thầy – Nhà giáo Nhân dân, Giáo sư, Tiến sĩ, Bác sĩ Nguyễn Đình Hối.

Nguyễn Quang Duy – Sài Gòn, 29/6/2026

Đối tác AloBacsi

Đăng ký nhận bản tin sức khoẻ

Để chủ động bảo vệ bản thân và gia đình

Đăng ký nhận bản tin sức khoẻ để chủ động bảo vệ bản thân và gia đình

hoàn toàn MIỄN PHÍ

Khám bệnh online

X