Những dòng chữ tri ân, tiễn biệt người Thầy lớn của các thế hệ áo trắng
Sự ra đi của Nhà giáo Nhân dân, GS.TS.BS Nguyễn Đình Hối vào rạng sáng ngày 29/06/2026 đã để lại một khoảng trống lớn trong lòng ngành y tế nước nhà. Những ngày qua, trên các trang mạng xã hội, các thế hệ học trò - từ những chuyên gia đầu ngành, những bác sĩ đang ngày đêm ở phòng mổ cho đến những nhân viên y tế - đã đồng loạt chia sẻ những dòng trạng thái đầy ắp kỷ niệm, kính cẩn nghiêng mình tiễn biệt người Thầy lớn.

Nét chữ ký nâng cánh những cuộc đời áo trắng
Đối với nhiều bác sĩ, Giáo sư Nguyễn Đình Hối không chỉ là người thầy trên bục giảng, mà hình ảnh của Thầy đã gắn liền với những cột mốc đầu tiên trong cuộc đời làm nghề. PGS.TS.BS Trần Hòa - Phó Trưởng khoa Tim mạch can thiệp, Bệnh viện Đại học Y Dược TPHCM) lặng người khi nhìn lại tấm bằng tốt nghiệp bác sĩ cách đây 25 năm: "Tôi lặng người khi thấy chính chữ ký của Thầy hiệu trưởng năm ấy trên tấm bằng. Đó không chỉ là một chữ ký hành chính, mà là dấu mốc mở đầu cho hành trình làm nghề của một người bác sĩ trẻ. Từ một sinh viên, rồi bác sĩ nội trú và hôm nay vẫn tiếp tục công tác tại chính ngôi trường và bệnh viện mà Thầy đã dày công xây dựng, tôi càng hiểu hơn giá trị của sự tận tụy, của tinh thần phụng sự mà Thầy đã truyền lại."

Không chỉ là người ký bằng tốt nghiệp, Giáo sư còn là người trực tiếp "nâng đỡ", tạo cơ hội cho những tài năng trẻ bước ra thế giới. TS.BS Nguyễn Hoàng Đức - Trưởng khoa Tiết niệu, Bệnh viện Đa khoa Tâm Anh TPHCM chia sẻ lại kỷ niệm năm 2001, khi anh đang là bác sĩ nội trú năm 3 và nhận được học bổng tại Singapore: "Lúc đó việc nghỉ một năm là rất căng. Tôi lên trình bày với Thầy, lúc đó là Hiệu trưởng. Thầy ủng hộ tối đa và yêu cầu làm thủ tục bảo lưu. Cơ hội này là một bệ phóng mở rộng tầm mắt cho tôi bước vào con đường Tiết niệu và có được ngày hôm nay."


Người thầy của tư tưởng lớn và lòng bao dung
Trong mắt các học trò, Giáo sư Nguyễn Đình Hối là một "Tượng đài về tinh thần tận hiến", một người có tư tưởng đi trước thời đại khi khai sinh ra mô hình Viện - Trường (kết hợp Đào tạo - Nghiên cứu - Điều trị), tiền thân của Bệnh viện Đại học Y Dược TPHCM (UMC) ngày nay.

Từ Mỹ, khi hay tin Thầy tạ thế, TS.BS Trần Chí Cường - Giám đốc Bệnh viện Đa khoa Quốc tế S.I.S Cần Thơ) đã thức xuyên đêm tại sân bay để viết những dòng tri ân đẫm lệ. Ông nhớ như in những ngày đầu từ quê lên Sài Gòn "chân ướt chân ráo", được Thầy đón nhận, tin tưởng dù tốt nghiệp từ trường tỉnh.
TS.BS Trần Chí Cường nhớ cả những buổi duyệt mổ đầy áp lực, nơi Thầy chậm rãi hỏi từng câu hỏi cân não nhưng kết lại bằng sự định hướng đầy bao dung: "Cậu làm đi! Nhớ giải thích kỹ và làm thật cẩn thận". Chính cái "đỡ lưng", sự quyết đoán và cái gật đầu của Thầy đã giúp những kỹ thuật y khoa mới, như bơm xi măng cột sống hay can thiệp mạch não, được triển khai và cứu sống biết bao người.

Không chỉ đối với các bác sĩ nam giới trực tiếp cầm dao mổ, tình cảm dành cho Giáo sư còn là sự kính yêu như một người cha, người ông trong gia đình. Thạc sĩ Đỗ Thị Nam Phương (Trưởng Trung tâm Truyền thông UMC) xúc động viết: "Ông - niềm tự hào của đại gia đình đã sống một cuộc đời thật đẹp, thật trọn vẹn và đầy ý nghĩa... Hình bóng, nụ cười hiền hậu, tình yêu thương và những lời dạy của Ông sẽ mãi là ngọn đèn soi sáng cho con cháu và các thế hệ học trò".

Những con số về di sản của Thầy được Bác sĩ Vũ Hải Sơn - Bệnh viện Đại học Y Dược TPHCM đúc kết: 23 nghiên cứu sinh tiến sĩ được hướng dẫn thành công, 10 bộ giáo trình y khoa, 5 sách chuyên khảo và hơn 70 công trình nghiên cứu... Nhưng trên hết, di sản lớn nhất chính là tinh thần y đức lan tỏa đến hàng ngàn trái tim áo trắng.





Chặng đường cuối qua "ngôi nhà" UMC
Sáng nay, ngày 1/7/2026, sau lễ truy điệu, linh cữu của Giáo sư Nguyễn Đình Hối đã được di quan qua Trường Đại học Y Dược TPHCM và Bệnh viện Đại học Y Dược TPHCM - 2 nơi gắn liền với cả cuộc đời tận hiến của Thầy.




Chứng kiến giây phút tiễn biệt, hàng trăm bác sĩ, điều dưỡng, nhân viên y tế và sinh viên đã đứng dọc con đường Hồng Bàng. Giữa cái lặng im của phố xá, dòng người áo trắng, áo xanh, lặng lẽ cúi đầu tiễn biệt người Thầy lớn trên chặng đường cuối cùng. Có người chắp tay trước ngực cầu nguyện, có người đưa tay lau vội những giọt nước mắt lăn dài. Thầy đã ra đi, nhưng ngọn hải đăng y đức và nụ cười hiền hậu của Thầy sẽ còn mãi ở lại trong khán phòng, trong phòng mổ và trong trái tim của các thế hệ học trò ngành y.
Bài viết có hữu ích với bạn?
Có thể bạn quan tâm
Đăng ký nhận bản tin sức khoẻ
Để chủ động bảo vệ bản thân và gia đình
Đăng ký nhận bản tin sức khoẻ để chủ động bảo vệ bản thân và gia đình
