Tết của bác sĩ!
Hôm nay 30 Tết, sáng sớm con bật dậy sau tiếng mấy con gà trên sân thượng cô bác dưới quê gửi lên cho. Căn nhà vắng tanh, cả bố, mẹ, và anh đều đi trực, để lại cho con một trang giấy dài những việc cần chuẩn bị rồi qua viện đón giao thừa với bố mẹ...
Năm nay con vào đại học, nhà có bốn người thì cả bố, cả mẹ, cả anh trai đều là bác sĩ, vậy là đủ biết mọi người mong mỏi con sẽ thi vào trường nào. Bố là người mong con thi đậu vào trường Y nhất, lúc nào cũng động viên con rằng bố biết khả năng con có thể làm được. Con thích làm giáo viên hơn, cũng có một niềm yêu thích nhất định với con đường này dù chưa từng bước qua, nhưng bố biết không?
Nhà mình gần bệnh viện, hầu như một năm nay chưa có một bữa cơm đầy đủ các thành viên trong gia đình. Hôm thì bố đi trực, hôm thì mẹ, hôm lại là anh, hôm nữa thì con bận đi học, có hôm tưởng là đủ cả rồi mà đến lúc đồ ăn bày biện sẵn, anh trai con lại chạy vô viện vì có bệnh nhân cấp cứu. Đồ ăn con chẳng nhớ có bao nhiêu thứ ngon, nhưng vắng đi một người sao mà bữa cơm ảm đạm. Con cũng dần quen với những bữa cơm ảm đạm như thế, nhưng thèm lắm một lần có đủ cả nhà mình.
Thi thoảng chủ nhật hay nghỉ lễ, bố chợt nảy ra ý định lái ô tô đưa cả nhà đi du lịch. Con mừng lắm. Con chuẩn bị hành trang, mang theo chiếc máy ảnh cũ của ông ngoại để ghi lại những khoảnh khắc gia đình mình ở bên nhau. Thế rồi sát giờ đi, bệnh nhân từ tận bản xa xôi, bán trâu, bán lợn để có tiền xuống xuôi, gọi điện mong được bố khám. Mấy bức hình sau đó chỉ toàn ảnh ba mẹ con, ai cũng cười tươi mà sao vẫn buồn như thế.
Sinh nhật mẹ và anh cùng một ngày, mẹ hẹn về nấu cơm rồi cả nhà cùng ăn mừng hai đứa. Bố ra trực nên cũng được nghỉ buổi chiều. Vui ghê. Anh chở con đi mua bánh ga-tô, con nhờ chị bán hàng ghi thật đẹp mấy dòng chữ lên đó. Hai anh em ôm bánh về thấy gian bếp vẫn nguội tanh. Bố bảo bệnh nhân của mẹ đột ngột trở nặng, mẹ phải vào viện ngay rồi, bữa nay ba bố con mình ra hàng ăn nhé. Vui... ghê...

Hôm nay 30 Tết, sáng sớm con bật dậy sau tiếng mấy con gà trên sân thượng cô bác dưới quê gửi lên cho. Căn nhà vắng tanh, cả bố, mẹ, và anh đều đi trực, để lại cho con một trang giấy dài những việc cần chuẩn bị rồi qua viện đón giao thừa với bố mẹ. Con thở dài rồi chăm chú đi làm, thế mà cũng qua sáng đến chiều.
Chiều vào viện con ghé qua khoa cấp cứu tìm anh trước. Ngày cuối năm mà sao bệnh nhân vào cấp cứu vẫn đông như đi lễ chùa. Anh con chỉ kịp giơ tay ra chào, cười với con một cái rồi lại tất bật. Cả phòng cấp cứu phải có đến hơn chục bác sĩ và điều dưỡng chạy liên tục mà vẫn không hết việc. Anh con vừa khám và xử trí xong cho người bệnh này đã có người bệnh khác được đẩy vào, có lúc chợt nhớ ra thằng em anh chạy ra vỗ vai: "Bệnh tật chẳng chừa một ai, cũng không có căn ngày giờ đẹp cho mình đâu em!". Mà con nghĩ chắc anh có vấn đề gì hay sao, căng thẳng vậy rồi mà lúc nào cũng thấy toe toét.
Anh bận nên con qua khoa Truyền Nhiễm tìm mẹ. Mẹ ôm một đống hồ sơ rất dày mỉm cười nhìn con: "Mẹ khám rồi hoàn thành nốt chỗ này cho bệnh nhân còn ra viện về nhà ăn Tết". Mẹ khám cho từng người cẩn thận lắm, dặn dò họ kĩ lưỡng từng chút một, trước khi kết thúc mẹ đều không quên chúc bệnh nhân và gia đình người bệnh một năm mới bình an. Chờ mãi, chờ mãi chẳng đến lượt con được mẹ hỏi han nên con bảo mẹ thôi để con lên chỗ bố. Mẹ gật đầu: "Nhớ dặn bố đúng 12 giờ cả nhà có mặt ở sảnh lớn bệnh viện còn làm lễ đón giao thừa nhé!".
Đường từ khoa Truyền Nhiễm lên khoa Sản phải đi ngang qua căg-tin bệnh viện. Con thấy các anh chị nhân viên đều đang tập trung chuẩn bị những phần thức ăn nhìn rất đẹp mắt và hấp dẫn, có bánh chưng này, nem này, gà luộc này,... Con tò mò hỏi, có chị nhiệt tình trả lời: "Tết năm nào cũng còn nhiều bệnh nhân rồi người nhà của họ phải ở lại đón Tết trong viện lắm em. Mà hầu hết toàn bệnh nhân nghèo. Mình làm gì đó giúp cho họ thấy Tết ấm hơn chút". Nghe vậy sao con cũng thấy lòng hân hoan. Lên đến khoa Sản thì các anh chị kêu bố đang trong phòng mổ mất rồi, con đành lấy máy nhắn để lại tin cho bố.
Còn 15 phút nữa là đến giao thừa mà vẫn chưa thấy bố đâu. Mẹ và anh đều đang ngồi cạnh con, trò chuyện với các cô chú đồng nghiệp xung quanh. Hạnh phúc của anh ngày cuối năm là gì? Là cấp cứu thành công cho một bệnh nhân nhân nhồi máu cơ tim cấp, kịp thời chuyển đến phòng can thiệp mạch, giờ tình trạng bệnh nhân đã ổn, được chuyển về khoa và chắc có thể nằm coi tivi ngắm pháo hoa rồi. Hạnh phúc của mẹ là gì? Là khám và cho được bệnh nhân ra viện để họ kịp bắt chuyến xe cuối cùng về quê đón giao thừa bên gia đình. Còn hạnh phúc của bố đâu rồi?
Chuông đồng hồ điểm đúng 12 giờ, dáng bố cao gầy đi vội về phía ba mẹ con: "Trời ơi tôi ở trong phòng mổ ngửi cái mùi da thịt đốt điện mà nhớ cái nhân thịt mỡ bánh chưng quá trời! Vừa mổ đẻ thành công cho một ca rau tiền đạo trung tâm, bé khoẻ, mẹ cũng khoẻ. Mừng ghê! Chúc mừng năm mới!" Nói rồi bố ôm lấy cả ba mẹ con, cười mãn nguyện. Pháo hoa bắt đầu được bắn ngoài kia, con ở trong vòng tay của bố mẹ và anh thấy hạnh phúc sao mà gần như thế. Con chợt buột miệng thủ thỉ: "Con yêu và tự hào về mọi người nhiều lắm!"
Mùa hè năm ấy, con thi đậu cả Y và sư phạm, con quyết định theo học sư phạm vì thích gõ đầu tụi nhỏ. Cả mẹ và anh đều vui mừng ủng hộ, chỉ có bố là trầm ngâm. Đêm bố trực, con lò dò mang xôi khúc vào cho bố ăn, bố lại đang mổ. Con gửi xôi cho bố rồi leo lên sân thượng ngồi, nhìn thành phố mùa hè qua những vì sao bao nhiêu năm vẫn lấp lánh đầy ước mơ tuổi trẻ trên bầu trời. Chợt lúc sau có tin nhắn đến:
"Xin lỗi con vì đêm qua bố tình cờ đọc được khai bút hồi Tết của con. Bố không định đọc hết nhưng con viết hay quá. Chỉ có điều con nên biết: hạnh phúc của bố mẹ không xa xôi quá vậy đâu! Hạnh phúc của bố mẹ chính là hai con. Cả đời này bố mẹ làm gì cũng vì niềm hạnh phúc ấy. Chúc mừng con đã chọn được con đường mà con mơ ước. Bố mãi tự hào về con!"
Những ngôi sao trên bầu trời hôm ấy chợt như sáng hơn tất cả mọi ngày.
Bài viết có hữu ích với bạn?
Có thể bạn quan tâm
Đăng ký nhận bản tin sức khoẻ
Để chủ động bảo vệ bản thân và gia đình
Đăng ký nhận bản tin sức khoẻ để chủ động bảo vệ bản thân và gia đình
