Canxi là “chiếc gậy của người cao tuổi”?
Trước đây vì ngộ nhận dùng canxi sẽ cải thiện được bệnh loãng xương tuổi già, và được ví “canxi là chiếc gậy của người cao tuổi”. Quan niệm này nay không còn đúng nữa.
Vitamin D dưới dạng hoạt tính kích thích ruột giúp cho quá trình hấp thu canxi và phospho từ thức ăn, đồng thời sẽ giữ cho tỉ lệ canxi/phosphor dạng hòa tan trong máu ở mức hằng định, giúp tạo ra canxiphosphat dạng không tan, bám vào khung xương, tạo ra mật độ chất khoáng xương (BMD= bone materical density).
Ngược lại, quá trình canxi dạng không tan ở xương tạo thành dạng hòa tan chuyển vào máu để nồng độ canxi hòa tan trong máu ổn định đảm bảo cho các hoạt động khác hay thải ra ngoài gọi là sự mất canxi xương, làm giảm BMD. Ví dụ: khi mang thai, nếu cung cấp canxi từ thức ăn không đủ thì cơ thể tự điều chỉnh bằng cách lấy canxi từ xương theo cách này để nuôi thai.
Quá trình hủy xương cũ tạo ra xương mới diễn ra suốt đời; với vận tốc tùy độ tuổi. Tuổi nhỏ, đang trưởng thành quá trình tạo xương cao hơn quá trình hủy xương; xương to lên, dài ra. Tuổi trưởng thành, tuổi trung niên, hai quá trình này cân bằng. Tuổi già, quá trình hủy xương cao hơn tạo xương; xương vẫn giữ thể tích cũ song BMD giảm.
Về tuổi già, do quá trình sinh lý hủy xương cao hơn quá trình tạo xương nên có sự giảm BMD; khi BMD giảm đến ngưỡng nào đó thì coi là bị loãng xương.
Lúc già các yếu tố liên quan đến quá trình sinh lý hủy xương và tạo xương bị rối loạn dẫn đến loãng xương. Nếu chỉ thuần túy tăng lượng canxi, vitamin lên cao thì một mình chúng cũng không đủ điều kiện làm làm đảo ngược được quá trình hủy xương tạo xương, chống lại được loãng xương.
Nghiên cứu Mỹ trên 36.000 người mãn kinh (50 - 70 tuổi) thấy: dùng mỗi ngày 1.000mg canxi và 400IU vitamin D có làm tăng BMD chút ít so với nhóm chứng, song không giảm nguy cơ gãy xương. Theo đó, trong loãng xương tuổi già dùng canxi không có thêm lợi ích.
Mặt trái đáng lo
Các nhà khoa học Australia phân tích lại các dữ liệu của nghiên cứu WHO, thống nhất kết luận về hiệu quả kém của canxi trong việc tăng BMD chống gãy xương như các nhà nghiên cứu Mỹ; đồng thời còn thấy thêm: “Dùng mỗi ngày 1.000mg canxi và 400IU vitamin D làm tăng 31% nguy cơ nhồi máu cơ tim (số liệu rút ra từ 5 nghiên cứu trên 8.000 người); tăng 27% nhồi máu cơ tim (số liệu rút ra từ 11 nghiên cứu trên 12.000 người). Theo đó, trong loãng xương tuổi già dùng canxi là có hại.
Lời kết
Theo WHO, tình trạng thiếu canxi là phổ biến (đa số dân cư chỉ đạt mức khoảng 500 - 600mg/ngày trên nhu cầu 800mg/ngày, đặc biệt là ở nữ do nuôi thai, nuôi con bú). Muốn có sức khỏe xương (bộ xương có BMD tối ưu, có độ cứng, độ dẻo dai cần thiết), phòng được loãng xương thì cần chủ động cung cấp đủ nhu cầu canxi ngay khi còn trẻ mà không đợi đến lúc già. Hội nghiên cứu xương, khoáng chất (Mỹ) tháng 9/2011 đã có kết luận: “Trong điều trị loãng xương tuổi già, dùng canxi không có lợi mà có hại”.
Bài viết có hữu ích với bạn?
Có thể bạn quan tâm
Đăng ký nhận bản tin sức khoẻ
Để chủ động bảo vệ bản thân và gia đình
Đăng ký nhận bản tin sức khoẻ để chủ động bảo vệ bản thân và gia đình
