Danh hiệu ‘Giáo sư’ cũng bắt đầu… dễ kiếm!
Đáng tiếc là ca sĩ Ngọc Sơn khi gửi Thông cáo báo chí đã không ghi vào rằng anh là người đầu tiên trên thế giới được phong danh hiệu “Giáo sư âm nhạc”...
Trong lĩnh vực âm nhạc, chỉ người được phong hàm giáo sư chỉ ở 2 lĩnh vực, là nghiên cứu lý luận âm nhạc và phương pháp giảng dạy, hoặc giáo sư về nghiên cứu âm nhạc, chứ không có cái chức danh “Giáo sư âm nhạc” chung chung.
Cho nên mới nói, kể cả trên thế giới, cũng chỉ mỗi ca sĩ Ngọc Sơn sở hữu danh hiệu này!
Ngẫm cái chuyện Ngọc Sơn, người ta chỉ thấy nực cười. Nực cười bởi một ca sĩ hát nhạc sến, bất chợt một hôm thức dậy, trở thành giáo sư âm nhạc! Chỉ nghe thôi đã thấy ngộ nghĩnh, buồn cười. Buồn cười bởi những điều tưởng không bao giờ có, lại có thật!
Cứ tưởng tượng người ta gọi “Giáo sư Ngọc Sơn”, là đã ngượng ngịu.
Tuy nhiên, cũng xin đừng chê trách nhiều với ông Lê Ngọc Dũng - Chủ tịch Hội Nghệ nhân và Thương hiệu Việt Nam (lại còn xưng danh Ủy viên Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam nữa). Bởi nhìn vào cái bằng khen, ta thấy không phải là Hội Nghệ nhân và Thương hiệu Việt Nam “phong hàm” cho Ngọc Sơn, mà là cái danh hiệu đó đã có trước đó!
Chỉ có điều lạ là nếu có trước đó, thì “trước đó” ai đã phong hàm cho Ngọc Sơn, trong khi đến tận giờ ca sĩ mới đi khoe?
Bằng khen cấp cho “Giáo sư âm nhạc” Ngọc Sơn là dựa trên Đơn xin vào Hội của ca sĩ này cách đó đúng vỏn vẹn 5 ngày.
Có người cho rằng ông Lê Ngọc Dũng trả lời “anh ấy khai thế nào thì chúng tôi ghi thế ấy” là vô trách nhiệm. Nhưng sâu xa hơn nhìn vào bản chất, ta thấy đó là sự kém cỏi về mặt hiểu biết, kiến thức, ngớ ngẩn về cách làm việc.
Từ xưa đến nay chỉ có một Chức danh giáo sư Nhà nước được quyền phong hàm. Một người được phong hàm giáo sư phải có nhiều công trình công bố, nhiều công lao đóng góp. Và cái học hàm giáo sư phải đi liền với chứng nhận chứ không phải cứ ai ghi vào bản khai là Hội Nghệ nhân và Thương hiệu tin ngay.
Cái việc này, tưởng là danh giá, hóa ra lại lòi ra cho mọi người thấy, sự ít ỏi về kiến thức của người trong cuộc.
Lâu nay người ta đã dám nói thạc sĩ tiến sĩ ở Việt Nam “đông như lợn con”, hàm ý bằng thật nhưng học hành thì chẳng có là bao, chẳng làm được tích sự gì. Giờ đến lượt bằng giáo sư cũng dễ kiếm nốt, tới mức một anh xướng ca cũng có, thì bằng cấp, học hàm, học vị ở Việt Nam quả thật bèo nhèo.
Nghe điều này, ở thế giới bên kia, chắc cố GS Trần Văn Khê rầu lắm.
Theo Đặng Vỹ - Nhà quản lý
Bài viết có hữu ích với bạn?
Đăng ký nhận bản tin sức khoẻ
Để chủ động bảo vệ bản thân và gia đình
Đăng ký nhận bản tin sức khoẻ để chủ động bảo vệ bản thân và gia đình
