Nhật ký bác sĩ từ tâm dịch Đà Nẵng: Một ngày không xa, đội quân SARS-CoV-2 sẽ "thất trận"!
Ở trong tâm dịch, sợ hãi có, lo lắng có nhưng rồi các y bác sĩ vẫn tự tin, tái thiết hoạt động, xem đây là trải nghiệm "chưa từng có" trong đời người thầy thuốc. Nhật ký của BS Đặng Văn Trí - Trưởng phòng Tổ chức cán bộ, Bệnh viện C Đà Nẵng đã ghi lại hành trình 1 tuần vừa qua kể từ khi đón nhận "hung tin" cách ly bệnh viện đến ngày học được cách "trường kỳ kháng chiến" cho đến khi đội quân COVID-19 thất trận.
Nhật ký phong tỏa bệnh viện: 3 ngày đầu xung trận
Bệnh viện C Đà Nẵng, 20g25p, ngày 27/07/2020...
Vậy là với sự động viên của cộng đồng, tất cả chúng tôi đã đồng tâm đồng sức và vững vàng trong 3 ngày đầu xung trận. Thật sự, ngày đầu còn rất nhiều cảm xúc đan xen bởi giữa lý thuyết và thực hành còn nhiều khoảng cách. Và rồi, giờ đây tất cả chúng tôi đều rất vững tâm với sự chèo lái của Tập thể Đảng uỷ, Ban Giám đốc Bệnh viện - nhất là người đứng đầu dẫn dắt rất bài bản như được viết ra từ sách gì đó.
Từ cơm ăn, áo mặc cho người bệnh, người nuôi bệnh, các đối tượng phục vụ khác và cả CBYT - tất thảy cho một gia đình lớn với 1.020 người đều đặn mỗi ngày 3 bữa trong điều kiện hết sức ngặt nghèo; cho đến tiếp tục thực hiện chuyên môn y khoa phức tạp, và đặc biệt là bệnh nhân COVID-19 - tất cả đều vận hành một cách rất mượt mà. Có lẽ truyền thống của Bệnh viện kết hợp với sức trẻ đã làm nên điều đó!
Ngày đầu, mọi việc tưởng như vỡ oà khi nghe hung tin. Ai nấy bần thần, cái cảm giác bần thần trong lo âu của một đại gia đình lớn, phải nói là quá lớn - khi chỉ riêng về lượng lương thực thực phẩm cho mỗi ngày là con số khủng, và cho cả 14 ngày. Nhưng đó cũng còn là nhỏ, mà lớn hơn đó là củng cố niềm tin và sức mạnh tinh thần cho tất cả CBYT và bệnh nhân của chúng tôi - Và, chúng tôi đã chiến thắng sự sợ hãi, vững vàng và đầy sức mạnh sẵn sàng cho thế trận mới.
Khác với ngày đầu là tập trung tái thiết khu vực trọng điểm cho bệnh nhân COVID-19 và phải vừa lo lắng hậu cần cho cả đội quân khổng lồ, ngày thứ hai, chúng tôi đã lấy lại tự tin, nhanh chóng kiểm soát chuyên môn, triển khai đồng loạt từ thể chế, đến quy trình, tái phân bố nhân lực, tổ chức lại cấu trúc cho phù hợp với điều kiện mới bởi khu cách ly F1 nằm ngay giữa toà nhà.
Việc tái thiết nhanh chóng đạt được kết quả mới với sự nỗ lực vô cùng lớn của cả tập thể, với sự chấp hành nghiêm hướng dẫn của Ban Chỉ đạo của BV. Tính chuyên nghiệp đã hình thành hẳn một bậc ở một số lĩnh vực, nhất là lĩnh vực hậu cần, dinh dưỡng thì nội lực đã làm chủ hoàn toàn tình hình.
Và, kết quả là có những bữa cơm nóng hổi do chính tay những y bác sĩ nấu nướng - mà hàng ngày họ chỉ được bệnh nhân biết qua khám bệnh, phát thuốc, mổ xẻ. Với sự động viên của và an tâm của bệnh nhân, tất cả chúng tôi đã sống và làm việc bên nhau như một đại gia đình đã gắn bó nhau hơn trong khuôn viên 4 vách tường rào bệnh viện.
Ngày hôm nay đã là ngày thứ ba, và cũng như dự đoán, tình hình sẽ còn phức tạp khi có thêm một bệnh viện thực hiện phong toả. Thật chia sẻ với các đồng nghiệp của chúng tôi, bởi chúng tôi vừa trải qua những ngày như vậy, và vừa mới đây thôi. Giờ đây, chúng tôi đã vững vàng hơn, đã sẵn sàng để vượt qua giới hạn lớn hơn. Chúng tôi đã trưởng thành cả về tổ chức, chuyên môn và đương đầu vượt qua khó khăn mới.
Dù biết phía trước vẫn còn nhiều trở ngại, chúng tôi vẫn tin với sự nỗ lực của cả tập thể, sự dẫn dắt tinh tường của người đứng đầu, sự ủng hộ niềm tin lớn lao của người bệnh và sự chia sẻ của cả cộng đồng, chúng tôi sẽ luôn bên cạnh các bệnh nhân thân thương của bệnh viện chúng tôi.
Chúng tôi sẽ chiến đấu và chiến thắng đại dịch lần này!
Nhật ký phong tỏa bệnh viện ngày thứ 4: Từ bác sĩ chỉ biết cầm dao mổ, kim tiêm đến đầu bếp không chuyên
Bệnh viện C Đà Nẵng, 1g26p, ngày 18/07/2020...
Vậy là thời khắc 0 giờ 00 ngày 28/7/2020 đã đi vào lịch sử của Đà Nẵng khi lần đầu tiên thực hiện lệnh phong toả 3 bệnh viện lớn tại Thành phố. Ai cũng hỏi, chúng tôi sống như thế nào phía bên trong 4 tường rào bệnh viện đã thực hiện phong toả?
Đã 4 ngày đi qua, kể từ khi chúng tôi nhận được 3 chìa khoá và khi cả 3 cổng vào Bệnh viện đều đóng lại; dẫu biết là "tạm thời" nhưng tất cả đều chạnh lòng; dẫu biết là tình cảm ngoài cộng đồng vẫn dành thật nhiều cho chúng tôi nhưng tất cả đều lưu luyến. Bởi, những ngày tới đây, mẹ xa con, vợ xa chồng, những tình cảm ruột rà máu mủ sẽ tạm ngưng đọng lại, mang theo cái nhớ da diết khó tả. Và, tất cả chúng tôi đều sống "cuộc sống 4 mới" để hoàn thành thiên chức thiêng liêng của các thầy thuốc là đánh thắng đại dịch COVID-19.
Đầu tiên là "cách sống và làm việc mới": Tất cả chúng tôi đều làm việc gần như là 24/24 và liên tục để sắp đặt và tái thiết lại môi trường làm việc mới khi chúng tôi làm việc trong môi trường khắc nghiệt hơn. Đôi lúc cảm thấy "mất nhịp sinh học" và thoáng quên thứ ngày - nhất là cuối tuần vừa rồi, hầu như chẳng ai để ý như thường nhật đó là dịp weekend của gia đình - tất cả đều lao vào công việc, với những bữa ăn quá bữa và vội vàng. Tất cả cũng vì để bệnh nhân của chúng tôi bình yên hơn, an tâm hơn, tin tưởng hơn và ít xáo trộn cuộc sống hơn so với khi chưa phong toả. Cuối cùng, đến hôm nay, chúng tôi đã làm được điều đó. Một trải nghiệm đáng nhớ trong đời của các thầy thuốc!
Thứ nữa là "sự quan tâm và chia sẻ mới": Tất cả chúng tôi, và những bệnh nhân của chúng tôi, ngày thường vẫn là những con người đó, những gương mặt đó, những công việc đó. Nhưng những ngày này, ai cũng dành sự quan tâm chia sẻ cho nhau, thứ tình cảm giữa người với người cảm giác gần gũi thân thương.
Bữa ăn quá giờ vẫn gọi chờ nhau, kỹ thuật chuyên môn khó vẫn quyết cùng nhau hoàn thành, bệnh diễn biến nặng lại cùng nhau hội chẩn để giải quyết, vẫn những tiếng gọi nhau í ới đó nhưng rất chân thành sâu lắng. Tình đồng đội đồng môn như gắn bó chúng tôi hơn. Và, như thế tất cả chúng tôi hoàn thành hết nhiệm vụ này đến nhiệm vụ khác để mỗi công việc của chúng tôi đều góp phần ngăn chặn sự lây lan và nhiễm chéo virus SARS-CoV-2, tiến tới dập dịch hoàn toàn.
Thêm nữa là "kỹ năng mới": Tất cả chúng tôi chưa ai trong đời thầy thuốc mà có kinh nghiệm sống và làm việc khi phong toả bệnh viện, phong tỏa khu phố. Tất cả đều là trải nghiệm lần đầu, nhưng với bản năng thương yêu đồng loại, thương yêu con người và bằng tri thức có được, chúng tôi đã hình thành các kỹ năng mới: tính toán để sinh tồn.
Ai cũng hỏi chúng tôi sẽ trụ được bao lâu sau 4 hàng rào bệnh viện khi công việc chính của chúng tôi chỉ là "nhìn - sờ - gõ - nghe" để chẩn đoán và điều trị bệnh. Giờ đây, chúng tôi phải biết tính toán phải cần bao nhiêu gạo, bao nhiêu lương thực thiết yếu, bảo quản dự trữ ra sao,... để nuôi sống chúng tôi và các bệnh nhân một cách khoẻ mạnh.
Có được nguồn lương thực là một việc nhưng rồi làm sao chế biến trong điều kiện khắc nghiệt để các bệnh nhân của chúng tôi có được chế độ ăn bệnh lý và đúng giờ, người bệnh tim mạch phải bớt tí muối, bớt tí mỡ nhưng bớt ít là bao nhiêu, bởi hàng ngày chúng tôi chỉ tiếp xúc với bơm tiêm, kim tiêm và banh kéo; chứ mấy ai tiếp xúc với "tay dao tay thớt" bao giờ.
Và, thực tế tại khu chế biến thức ăn có những y bác sĩ "nước mắt ngắn nước mắt dài" khi.... cắt giả hành. Cuối cùng, đến hôm nay chúng tôi cũng đã dự trữ đủ lương thực "để sống" đến một tháng - tức có "cơm ăn áo mặc", còn muốn "ăn ngon mặc đẹp" thì chỉ cầm cự được từ 7 đến 10 ngày với đầy đủ rau, cá, thịt, tôm đang ở tủ đông với khoảng... 1 tấn và chừng 4 tấn gạo.
Bởi vậy, chúng tôi là các thầy thuốc đâu chỉ có biết "Em Cô Vy" xinh đẹp nhưng thâm hiểm - mà chúng tôi còn biết kỹ năng sinh tồn do "Em Cô Vy" tạo ra!
Sau nữa nhưng chưa phải cuối, đó là "công nghệ mới": Khi chưa cách ly y tế, cứ mỗi sáng đầu ngày làm việc chúng tôi đều giao ban chuyên môn bằng cách cùng ngồi quanh một bàn để trao đổi về những bệnh nhân trong đêm trực qua. Còn giờ đây, đã cách ly y tế, không được tụ họp đông người. Vậy là, chúng tôi tìm đến với "công nghệ mới", nào là Meeting Zoom, Google Meeting, vân vân mây mây...
Tất cả cũng chỉ để hiểu biết nhiều nhất, chắc chắn nhất về tình hình bệnh tật của những bệnh nhân chúng tôi. Chưa dừng lại ở đó, tại "Khu vực cách ly đặc biệt" thì rất hạn chế vào - ra vì nguy cơ lây nhiễm rất cao cho thầy thuốc và lây chéo cho người khác. Nhưng, bệnh nhân cần chúng tôi "luôn ở bên cạnh người bệnh". Vậy là, những thế hệ "công nghệ mới" về camera đã được chúng tôi dùng đến như là cứu cánh "kề vai sát cánh" với những bệnh nhân của chúng tôi trên chiến hào chống giặc Cô Vy.
Chỉ bấy nhiêu thôi, đã 4 ngày trôi qua, chúng tôi và những bệnh nhân thân thương của chúng tôi vẫn sống tốt và sống khoẻ; tuổi thọ của Cô Vy chắc chắn sẽ rất ngắn ngủi khi tất cả chúng tôi đều quen dần với "cuộc sống 4 mới".
Một ngày không xa, đội quân SARS-CoV-2 sẽ "thất trận"!
Hàng hoá tiếp tế ủng hộ những người trong Bệnh viện C Đà Nẵng. Ảnh: Infonet
Nhật ký phong tỏa bệnh viện: Đánh bại sợ sệt, lên dây cót tinh thần "trường kỳ kháng chiến" nếu còn "giặc"
Bệnh viện C Đà Nẵng, 2g8p, ngày 01/08/2020...
Cơn mưa chiều làm dịu cái nóng mùa hè như cơn giận hờn vội vã trút lên các y bác sĩ trong cả tuần qua. Cảm giác dễ chịu và lóe lên tia nắng sớm mai, tia hy vọng đã nhen nhóm. Một tuần trôi qua với những cung bậc cảm xúc của các thầy thuốc nơi tuyến đầu chống dịch.
Nơi tuyến đầu, chúng tôi luôn được sống và làm việc trong sự sẻ chia, đùm bọc của cả cộng đồng. Từ cụ bà đã 81 tuổi đem theo 2 bao gạo ủng hộ các bác sĩ "ăn đỡ đói để chống dịch", đến những lời động viên chân tình "cố lên nghe mi" hay những tin nhắn vội vàng "ở trong nớ cần bất cứ thứ chi thì mi cứ nhắn". Cứ thế và cứ thế cuồn cuộn lên những dòng người và xe hối hả vận động thiện nguyện để chi viện cho "tuyến đầu chống dịch". Mỗi ngày hàng chục hàng chục tấn hàng nhu yếu phẩm, thuốc men, phương tiện bảo hộ chống dịch được chuyển về khu vực bị phong toả. Tình người trong khó khăn kể làm sao siết!
Còn phần chúng tôi, những ngày đầu cứ thấp thỏm lo âu khi mỗi sớm mai thức giấc đều nghe tin các con số tăng lên, giờ đây đã quen dần và có sẵn phương án để nếu như là thế này, nếu như là thế nọ. Dần dần, về cơ bản chúng tôi đã khoanh vùng, "cách ly trong cách ly", kiểm soát chặt chẽ từng khu vực, hạn chế và tuyệt đối việc di chuyển giữa các phân khu, triển khai công tác kiểm soát nhiễm khuẩn chống lây chéo trong bệnh viện.
Nhất là đã triển khai "Khu cách ly đặc biệt" an toàn cấp độ 4 với đồng bộ các trang thiết bị y tế và phương tiện sinh hoạt của người bệnh dương tính. Đó là toà nhà 3 tầng với 42 phòng, trong đó tầng 2 với cơ số 20 giường cho người bệnh dương tính, các phân khu cho người chờ ra viện và khu vực cho cán bộ y tế. Và rồi, chúng tôi đã điều trị ổn định các bệnh nhân dương tính, tất cả đều hết sốt, các dấu sinh tồn trong giới hạn bình thường, và nhất là tâm lý rất ổn định và đặt trọn niềm tin vào các thầy thuốc. Đã qua tuần đầu tiên, chưa có thêm ca mới, hy vọng đã bắt đầu!
Rồi cũng quen dần, từ mờ sáng đã nghe tiếng xe cáng ron reng mà thường ngày vẫn đưa bệnh nhân đi, nhưng bây giờ có thêm "chức năng mới" là đưa các suất ăn đến tận giường cho người bệnh.
Và cứ thế sáng, trưa, tối đã qua một tuần với trên 20.000 suất ăn đã được "các tay lái lụa" là các y bác sĩ vận chuyển đều đặn. Chưa kể hơn 10.000 lít nước đóng chai và hàng tấn hàng nhu yếu phẩm được vận chuyển đến cho người bệnh và người cách ly bởi những đôi tay trước đây chỉ quen tiêm chích, lại còn phải mặc áo quần phòng hộ giữa tiết trời hè thường xuyên quanh 40 độ.
Vận chuyển đến thì phải có "khứ hồi", thế là một tuần qua đã "khứ hồi" trên 15 tấn rác thải - mà tất cả đều phải xử lý như chất thải nguy hiểm độc hại, tức là phải phun thuốc khử khuẩn toàn bộ trước khi đưa đi xử lý. Công việc nặng nhọc nay càng nhọc nhằn hơn. Nhưng rồi, không một tiếng than vãn, thở dài, dù rằng tối về "răng cái lưng ta hắn ê dữ". Thương cảm vô cùng!
Đã thấm mệt, nhưng vẫn còn tiếp tục cho đến ngày cuối cùng. Giờ đây, cái sợ sệt đã lui dần, đã biết cách làm cách nghỉ hợp lý hơn để "trường kỳ kháng chiến" nếu còn "giặc". Cuộc chiến vẫn còn tiếp diễn, trong đó có bao nhiêu là "câu chuyện cách ly".
Có nam bác sĩ đã mừng rưng nước mắt khi ở trong khu cách ly sáng nay hay tin vợ ở quê đã sinh con trai, mẹ tròn con vuông; có những tiếng vỡ oà khi con gái rượu đã đỗ vào trường chuyên,... Nhưng cũng còn ưu tư khi con thơ ở nhà thiếu sữa mẹ bởi "nếu một ngày mẹ bị cách ly" xảy ra quá đột ngột, mẹ cương sữa quá đau nhưng không khổ bằng con thơ thiếu vắng cái ôm ấp của tình mẹ. Nghẹn ngào! Mai khôn lớn con đừng hờn mẹ - bởi mẹ làm nghề điều dưỡng đó con!
Các cung bậc cảm xúc cứ thế ngày nối ngày, và rồi đã qua một tuần, mấy ai nghĩ sẽ kiểm soát được tình hình, nhưng đến hôm nay hy vọng đã dần thành sự thật - Hãy bắt tay vào tái thiết!
Bài viết có hữu ích với bạn?
Có thể bạn quan tâm
Đăng ký nhận bản tin sức khoẻ
Để chủ động bảo vệ bản thân và gia đình
Đăng ký nhận bản tin sức khoẻ để chủ động bảo vệ bản thân và gia đình
