Xin em một bữa cơm không giông bão
4 5 24

Xin em một bữa cơm không giông bão

Bữa cơm tối của gia đình ta chẳng lúc nào được vui vẻ, thay vào đó là sự ngột ngạt đến mức khó thở.

Chẳng phải em nấu ăn nhạt nhẽo, không vừa miệng mọi người mà lúc nào trên bàn ăn em cũng “khuấy động” khiến cả nhà xem bữa cơm như một cực hình.

 Bữa ăn được em dọn ra rất tươm tất, bày biện đẹp mắt, nhìn là thèm ngay. Sau đó thì em nhã nhặn mời, gọi từng người ngồi vào bàn ăn. Nhưng khi cả nhà bưng chén, cầm đũa được vài phút thì em bắt đầu “vào đề”. Em càm ràm chuyện chuyện học hành của con gái lớn chậm tiến bộ, la rầy thằng con út là tại sao cứ quậy phá ở lớp trong khi giáo viên đang giảng bài…

Em điều tra, truy hỏi, răn dạy con đủ thứ chuyện. Thậm chí có bữa em còn quát tháo, đánh con tại bàn ăn khiến cha mẹ sững sờ, còn hai đứa nhỏ thì khóc sướt mướt. Hết dạy dỗ các con thì em quay sang phàn nàn anh, rằng anh vô trật tự, lười biếng, hút thuốc quá nhiều, có những hành động “khả nghi” mỗi khi đi làm về muộn…

Nếu không làm cho ra lẽ, em cứ lắm lời mãi, không “buông tha” cho bất cứ ai. Ngay cả cha mẹ anh cũng vậy, bị em “chỉnh” vì cái tật hay dậy sớm lục đục làm mọi người thức giấc. Trong mắt em, mọi người không đáng được ăn một bữa cơm ngon sao?

Vợ ơi, em có biết không, sau một ngày vật lộn với những công việc ở cơ quan, anh và em đã quá mệt nhọc, ê ẩm cả người. Các con thì đầu quay cuồng bởi hai buổi học căng thẳng ở trường. Còn cha mẹ thì đã quá già, họ chỉ muốn không khí yên tĩnh, không om sòm như cái chợ. Vậy mà em chẳng hiểu được điều đó sao? Anh và cha mẹ góp ý thì em càng làm tới.

Anh nghĩ cũng lạ, không biết em sưu tầm, lùng sục ở đâu mà bữa cơm nào cũng có nhiều chuyện để em ca cẩm. Mà tại sao thiếu gì cơ hội để em la rầy con, góp ý với chồng nhưng em không chịu mở miệng? Em cứ “canh me” ngay bữa ăn tối mà huyên thuyên khiến ai cũng cảm thấy mệt mỏi, nuốt không trôi.

Bằng chứng là trong lúc dùng cơm, các con luôn có vẻ mặt buồn rười rượi, còn ba mẹ đôi lúc bỏ dở chén cơm và rời khỏi bàn ăn. Chỉ có anh là ngồi “chịu trận”, cố gắng kìm lòng xuống nước nhỏ để cho em “xì-tốp” đôi môi của mình lại. Nhưng chiêu này của anh không mang lại hiệu quả gì.

Anh không muốn mình biến thành một gã đàn ông vũ phu, cũng như một người cha tồi trong mắt gia đình nên cố hòa nhã cho bữa cơm tối ấm cúng. Nhưng sự tử tế của anh càng làm em lấn lướt.

Vợ à, thật ra trên bàn ăn, chúng ta có thể chia sẻ nhiều chuyện vui thường ngày, những mặt tích cực của mỗi thành viên, một trận bóng, một bộ phim… cũng vui ra phết đấy. Vậy sao em không nghĩ đến? Nếu có muốn phê bình ai đó, nên chờ bữa ăn kết thúc sẽ tốt hơn. Hoặc em nên góp ý một cách nhẹ nhàng, khéo léo, mang tính xoa dịu thì chắc chắn sẽ không ai cảm thấy khó chịu.

Ông bà xưa bảo, “Trời đánh cũng tránh bữa ăn” nhằm nhắc nhở cho chúng ta biết bữa ăn của người Việt quan trọng đến mức nào, đặc biệt là khi cả gia đình sum họp đầy đủ. Em góp ý mặt xấu của mọi người là đúng, anh rất hoan nghênh, vì ai trong chúng ta cũng cần phải bó cái xấu và làm điều tốt. Nhưng nếu em biết chọn hoàn cảnh để bày tỏ thì sẽ mang lại hiệu quả tuyệt vời, bằng không nó trở nên tác dụng ngược!

Theo Đặng Trung Thành - Nông nghiệp Việt Nam
 
 
 

Tìm câu hỏi theo chủ đề

Tìm kiếm