Logo Alobacsi

Vợ chồng mù sinh 4 con khỏe mạnh: Bán tăm bông kiếm sống, 10 năm êm đẹp

Đều bị khiếm khuyết về đôi mắt, cuộc đời đã đưa đẩy cho anh Trung và chị Hiền gặp rồi thương nhau. Kết quả của tình yêu là 4 đứa con ngoan ngoãn, khỏe mạnh lần lượt ra đời trong niềm hạnh phúc của hai vợ chồng.
vo chong mu sinh 4 con khoe manh ban tam bong kiem song 10 nam em dep - anh 1Anh Sinh và chị Hiền đều bị khiếm khuyết đôi mắt, mỗi lần đi bán hàng anh chị phải bồng thêm đứa con út theo vì ở nhà không ai trông

Làm gì cũng được, miễn đi cùng nhau

Anh không may mắn bị mù bẩm sinh, chị cũng vĩnh viễn mất đi đôi mắt do cơn sốt phát ban khi mới lên ba tuổi. Cả anh Lê Trung Sinh (33 tuổi, quê Đồng Tháp) và chị Nguyễn Thị Mỹ Hiền (31 tuổi, quê An Giang) đều không có kí ức về một cuộc sống đầy màu sắc, ánh sáng.

Thế nhưng thay vì oán trách số phận, anh chị vẫn ngày ngày chăm chỉ dìu dắt nhau đi bán vé số, bán tăm bông kiếm tiền, nuôi dạy 4 đứa con và coi đó là gia tài của mình.

Anh Sinh gặp chị Hiền khi cả hai cùng làm chung tại một cơ sở massage của người mù ở Vũng Tàu. Rồi hoàn cảnh đồng điệu khiến anh chị nảy sinh tình cảm và quyết định về chung một nhà.
Anh Sinh kể, sau khi cưới nhau, anh chị chuyển về TPHCM thuê trọ và làm nghề bán vé số dạo để kiếm sống, lúc nào hai người cũng dắt nhau đi.

“Khi mới lên Sài Gòn, hai vợ chồng tôi cùng nhau đi bán vé số dạo. Hồi đó đi bộ nhiều lắm, hai vợ chồng nắm tay nhau cứ tìm đường mà đi, nhiều khi nắng quá phải ngồi tạm gốc cây hay chỗ ngã tư nào đó để nghỉ mệt. Hồi đấy tôi bán vé số mỗi tờ lời 1.200 đồng”, anh Sinh kể.

vo chong mu sinh 4 con khoe manh ban tam bong kiem song 10 nam em dep - anh 2Mỗi lần dùng điện thoại hay làm việc đều rất chậm và khó khăn nhưng chưa bao giờ chị Hiền nản lòng

Thế nhưng lời lãi chẳng được bao nhiêu mà anh chị lại thường xuyên bị người ta lừa mất vé số. “Hồi bán vé số vợ chồng tôi rất hay bị lừa, người ta đồng ý mua, lựa xong đi mà không trả tiền, bị hoài luôn. Nhiều lần bị mất như vậy tôi vừa buồn lại vừa lo bên đại lý không giao vé số cho mình đi bán, thu nhập không ổn định để nuôi con”, chị Hiền thở dài.
   
Sau này khi được một người bạn giới thiệu, anh chị chuyển qua bán tăm bông. Tuy có chút chậm chạp khi thối tiền lại cho khách nhưng rất may anh chị đều biết cách phân biệt những tờ tiền có mệnh giá từ 10 ngàn đồng trở lên nên không bị nhầm lẫn. Còn với một số loại tiền bằng giấy không phân biệt được thì anh nhờ người quen phân loại giùm.

Mỗi ngày, từ 6 giờ rưỡi sáng, anh chị lại bồng theo đứa con út mới 20 tháng tuổi, thuê một anh xe ôm quen chở đến những khu chợ như chợ Hòa Bình, Bà Chiểu…để bán tăm bông. Mỗi lần thuê xe như vậy, anh chị lại mất khoảng hơn 100.000 đồng tiền xe ôm, trừ đi chi phí mỗi sáng anh chị cũng chỉ dư khoảng chừng 150.000 - 200.000 đồng.

“Mỗi ngày bán như vậy trả tiền xe ôm mất gần một nửa. May là có anh xe ôm quen chịu chở chứ đi xe ngoài thì còn mắc hơn. Vợ chồng tôi lại không đi xe buýt được vì từ nhà ra bến xe xa, lại còn thêm chiếc loa kẹo kéo, vợ tôi thì bế thằng con út nữa. Số tiền kiếm được buổi sáng để lo tiền ăn trưa và tối cho cả gia đình, tiền bỉm sữa và đóng tiền nhà trọ 2 triệu đồng/tháng. Buổi tối tôi đi bán một mình kiếm tiền lo vừa đủ bữa sáng chứ không dư giả gì. Đó là những ngày bình thường còn tới mùa mưa bão khổ lắm, bán không được”, anh Sinh cho hay.

Trời phú cho anh Sinh giọng hát nên anh chị sắm một chiếc loa kẹo kéo để anh Sinh hát trong khi bán hàng. Cứ vậy ngày nắng cũng như ngày mưa, anh Sinh đi trước vừa đẩy loa kẹo kéo vừa hát còn chị Hiền địu đứa con trai nhỏ của mình ở trước ngực, một tay vịn vào chiếc loa theo sau để khỏi bị lạc, chứ thế đi hết khu chợ này đến khu chợ khác mưu sinh.

vo chong mu sinh 4 con khoe manh ban tam bong kiem song 10 nam em dep - anh 3ù lại sự vất vả, vợ chồng anh chị có bốn đứa con khỏe mạnh, ngoan ngoãn

10 năm bên nhau, người này nóng thì người kia im lặng

Hơn 10 năm chung sống, anh Sinh và chị Hiền đã có với nhau 4 mặt con. Anh Sinh chia sẻ, mỗi lần vợ mang thai anh lại như ngồi trên đống lửa vì sợ con sinh ra bị di truyền của anh, nhưng may thay cả 4 đứa trẻ đều khỏe mạnh bình thường.

Những ngày đầu khi có con cuộc sống của anh chị gặp nhiều khó khăn. “Hồi đó mới sinh không có kinh nghiệm gì, tất cả phải tự mò mẫm chăm con. Mỗi lần pha sữa cũng không biết là bao nhiêu, chỉ áng chừng rồi pha, sau đó nếm thử xem đã vừa chưa mới dám cho con bú. Thời gian đầu còn bị nước nóng đổ vào tay, sau này làm mãi rồi quen dần”, chị Hiền nhớ lại.
Hiện tại cả gia đình anh Sinh đang sống ở một phòng trọ trên đường số 2, khu dân cư Bình Hưng (Bình Chánh, TPHCM). Căn phòng trọ chỉ chừng mười mấy mét vuông, phía trên có căn gác nhỏ, buổi tối cả gia đình chia nhau ra nằm ngủ mới đủ. Chị Hiền nói các vật dụng trong nhà anh chị đều sử dụng thành thạo, tuy không bằng người bình thường nhưng rèn luyện nhiều nên cũng quen dần.
Chị Hiền cũng cho hay, từ khi cưới nhau anh chị rất ít xảy ra xích mích. “Từ khi cưới tới giờ, vợ chồng tôi không cãi vã nhiều. Lúc người này nóng thì người kia im lặng để mọi chuyện qua đi. Ngày xưa bố mẹ tôi chia tay nhau, tôi chỉ được ở với mẹ nên không muốn các con tôi cũng gặp hoàn cảnh như vậy. Lâu lâu có dịp rảnh rỗi, anh Sinh lại hát cho tôi và các con nghe, anh ấy hát hay lắm”, chị Hiền vừa nói vừa cười ngượng ngùng.

vo chong mu sinh 4 con khoe manh ban tam bong kiem song 10 nam em dep - anh 4Ba anh em chia nhau phụ bố mẹ, bé gái khéo léo đảm nhận nhiệm vụ trông em

Mơ ước con sẽ học hành đến nơi đến chốn

Tuy cuộc sống khó khăn nhưng gia đình anh chị sống vui vẻ, đặc biệt, 4 đứa con ngày càng khôn lớn và mạnh khỏe là động lực để anh chị cố gắng mỗi ngày. Anh sinh cho biết, dù không thấy được mặt các con nhưng anh chị vẫn luôn hạnh phúc vì các con đều khỏe mạnh, ngoan ngoãn, biết phụ bố mẹ việc nhà.

Tôi ấn tượng với các con của anh chị ngay khi vừa bước vào nhà, 3 đứa trẻ lần lượt khoanh tay chào “con chào cô” rất lễ phép. Và cả khi ra về cũng vậy, chúng đều chào tôi bằng giọng điệu hồn nhiên của những đứa trẻ ngoan, cậu con út mới 20 tháng tuổi chưa biết nói cũng vẫy vẫy bàn tay bé xíu khi chị Hiền nói tôi sắp về.

Tôi tả một lượt những đứa trẻ cho anh chị nghe, rằng cả 4 đứa đều có đôi mắt to tròn, bé gái có một cái má lúm đồng tiền rất duyên. Nghe thấy thế cả anh Sinh và chị Hiền đều nở nụ cười mãn nguyện.

“Tôi không thấy mặt chúng nhưng ngày ngày bế các con trên tay cũng cảm nhận được, tôi chỉ mong chúng nó khỏe mạnh. Vợ chồng tôi cũng đỡ nhiều khi các con lớn, chúng nó ngoan ngoãn và biết phụ việc nhà”, anh Sinh nói bằng giọng tự hào.

Em Lê Văn Đạt (13 tuổi, con trai lớn của vợ chồng anh Sinh) nhanh nhảu nói: “Tụi con giúp bố mẹ nấu cơm, rửa chén, trông em. Con thương bố mẹ vì bố mẹ không nhìn thấy được những thứ xung quanh. Vì vậy mỗi lần bố mẹ ra ngoài con thường lấy dép cho đúng đôi và chỉ đường cho bố mẹ đi”.

vo chong mu sinh 4 con khoe manh ban tam bong kiem song 10 nam em dep - anh 5Gia đình tuy nghèo nhưng luôn hạnh phúc

Vui vì 4 đứa con đều khỏe mạnh nhưng anh chị lại đau đáu nỗi lo vì không cho con học hành đúng tuổi. Ba đứa con lớn của anh chị cách nhau 2 tuổi, đứa lớn nhất đáng lẽ năm nay đã lên lớp 6 thế nhưng cả 3 anh em đều đang học chung lớp một ở một trường do các sơ bên nhà thờ mở dạy.

Nhắc đến chuyện học hành của con, chị Hiền rơm rớm nước mắt nói: “Mơ ước lớn nhất của tôi là các con được học hành đàng hoàng để sau này có nghề nghiệp tự lo cho bản thân, đời tôi đã khổ rồi, tôi không muốn các con cũng phải khổ như bố mẹ nó”.

Theo Báo Thanh Niên

Bạn cần biết

Tiêu chảy do thuốc trị tiểu đường, có phải ngưng dùng?

Tôi vừa dùng thuốc rosiglitazol do bác sĩ kê đơn để trị đái tháo đường (ĐTĐ). Tuy nhiên, khi dùng thuốc này tôi thấy mình bị tiêu chảy.

Đối tác

Hỗ trợ 24/7