Tiêm chủng - Xét nghiệm

Người góp công tạo ra vắcxin sởi từ chối tiêm chủng cho con trai

Được lấy tên đặt cho vắcxin sởi đầu tiên, David Edmonston (Mỹ) lại từ chối chích ngừa cho con trai vì nghe lời vợ.
Năm 1954, David Edmonston (Mỹ) 11 tuổi bị mắc bệnh sởi khi đang theo học một trường nội trú bên ngoài Boston. Vào thời điểm đó, gần như mọi đứa trẻ đều mắc sởi trước 15 tuổi. Theo Trung tâm Kiểm soát và Phòng tránh Dịch bệnh Mỹ (CDC), mỗi năm nước này ghi nhận 3-4 triệu trường hợp sởi, trong đó 400 ca tử vong.

Ký ức của David về ca sởi của mình khá mờ nhạt. Tuy nhiên, ông nhớ rõ có một bác sĩ đến và hỏi ông có thể "giúp đỡ nhân loại" không.

Bác sĩ này đang nghiên cứu một loại vắcxin và muốn lấy mẫu máu cũng như dịch ngoáy họng của David. Cùng một số cậu bé mắc sởi khác, David gật đầu đồng ý.

Một thời gian sau, bác sĩ kia cùng đồng nghiệp quay lại với khuôn mặt rạng rỡ thông báo rằng mẫu bệnh của David chính là thứ họ cần để cách ly môi trường nuôi cấy virus, từ đó phát triển vắcxin sởi. Họ còn mời David ăn bít tết vào bữa tối nhưng cậu bé ngày đó đã từ chối.

Bác sĩ được David nhắc đến là nhà nghiên cứu của trường Harvard Thomas C. Peebles. Ngày gặp David, Thomas vừa tốt nghiệp đại học và làm việc cho bác sĩ nổi tiếng John F. Enders. Ông Enders là chủ nhân giải Nobel nhờ phát triển thành công vắcxin bại liệt bằng nuôi cấy mô.

Một cậu bé được tiêm vắcxin sởi ở Atlanta. Ảnh: Centers for Disease Control and Prevention

Đội ngũ y tế lấy tên David Edmonston đặt cho vắcxin sởi, được gọi là chủng Edmonston. Chín năm sau, loại vắcxin này được chấp thuận đưa vào sử dụng và mang lại hiệu quả ngay lập tức.

Đến năm 1968, số ca mắc sởi tại Mỹ giảm xuống còn 22.231. Vắcxin cho sởi, quai bị, rubella cuối cùng được kết hợp trong một mũi gọi là MMR.

Năm 2000, bệnh sởi chính thức bị loại bỏ ở Mỹ.

Trưởng thành, David Edmonston làm khá nhiều nghề như vẽ phác thảo, giáo viên khoa học hay mở một công ty xây dựng. Ông kết hôn năm 1980 và có một con trai. Vợ chồng David khá băn khoăn về quyết định tiêm sởi cho con mình. Cuối cùng, họ lựa chọn không tiêm phòng cho cậu bé.

Vợ ông David mất năm 2002. Bà là một nhà giáo dục sức khỏe cộng đồng nhưng không ủng hộ tiêm vắcxin.

"Do vấn đề sức khỏe, tôi để vợ tự quyết định việc tiêm phòng", David giải thích. "Bà ấy có nhiều thông tin hơn tôi và kiên quyết phản đối tiêm vắcxin".

Ở tuổi 76, David hối hận vì không tiêm phòng cho con trai. Ảnh: Washington Post

Không rõ sự phản đối của vợ David xuất phát từ đâu bởi công trình khoa học về mối liên hệ giữa vắcxin và tự kỷ hiện đến năm 1998 mới được công bố, sau đó nhanh chóng bị bác bỏ.

Nhớ lại quyết định không tiêm vắcxin cho con, David nay 76 tuổi hối hận: "Không tiêm chủng là sai, nhưng chúng tôi không cố ý". Ông hiểu rằng sự liên quan giữa vắcxin với bệnh tự kỷ hoặc các vấn đề khác là hoàn toàn sai sự thật đồng thời người con trai 30 tuổi của mình đi tiêm phòng với hy vọng góp phần ngăn chặn dịch sởi đang lan rộng khắp thế giới.

Theo Phương Dung - VnExpress

Mới cập nhật