Mẹ & Con

Bồng con 11 tháng đi viện do bị sốt, mẹ bất lực nhìn con tử vong trong vòng tay

Dù được bố mẹ cho vào viện khám sớm, nhưng bé Diệu Linh vẫn ra đi đột ngột khi có dấu hiệu sốt và đi ngoài, để lại nỗi đau thắt lòng không biết bao giờ nguôi ngoai cho gia đình.
Không có nỗi đau nào sánh bằng nỗi đau mất con. Trường hợp chị Nguyễn Trúc Lam (hiện đang sống ở quận 12, TPHCM) vết thương càng thêm khắc sâu khi bé Diệu Linh, 11 tháng mất được gần 49 ngày mà chị vẫn chưa biết chính xác nguyên nhân cụ thể.

Chấp nhận đánh đổi cả mạng sống để giữ con

“Bé Diệu Linh đến với gia đình tôi như một món quà” - chị Trúc Lam tâm sự. Khi bé gái lớn được 8 tháng tuổi, người mẹ 34 tuổi vẫn chưa thấy dấu hiệu chu kỳ quay trở lại. Bản thân chị cũng không nghĩ nhiều về điều này mà vẫn đi làm bình thường. Tuy nhiên có một ngày, khi thấy đồng nghiệp ăn xoài, chị Trúc Lam tự dưng có cảm giác thèm mà trước đó không bao giờ, thậm chí rất sợ ăn chua.

Nghi ngờ trước dấu hiệu lạ, chị Trúc Lam đã mua que thử và biết mình có bầu. Để chắc chắn hơn, chiều hôm đó chị đi khám thì thai nhi đã được 5 tuần.

Chị Trúc Lam chia sẻ, dù không sinh đôi, nhưng Diệu Linh và chị thường ốm cùng nhau

Do sinh mổ chưa lâu, cộng thêm sức khỏe yếu - huyết áp thấp, tim thiếu máu - chị Lam được bác sĩ yêu cầu bỏ thai. “Ngay lúc đó tôi nghĩ, sống chết có số, tôi không thể chỉ lo cho mạng sống của mình mà bỏ con. Con đến với mình là cái duyên, nên không thể tước đi quyền được sống của con” - là suy nghĩ của chị Lam.

Chị còn cho biết, khi đưa ra quyết định này, điều lo lắng duy nhất là sợ không đủ kinh tế để lo cho con một cách đầy đủ nhất vì “vợ chồng tôi nghèo, ở phòng trọ. Hàng tháng, tiền sinh hoạt và trả thuê nhà cũng tốn không ít.

Có lẽ biết tôi vất vả và liều mạng giữ cháu lại nên cháu trong bụng rất ngoan, không ốm nghén. Điều này giúp tôi có thể đi làm cho tới ngày sinh”.

Dù sinh non ở 34 tuần và nặng 2 kg, nhưng bé Diệu Linh phát triển tốt, ăn khỏe. Thậm chí, bé còn nhỉnh hơn so với bạn bè đồng trang lứa - 3 tháng lẫy cứng, 10 tháng đứng được và chập chững đi vài ba bước.

“Bé Diệu Linh là một ký ức vừa đẹp, vừa đau buồn với tôi”

Trước khi có dấu hiệu sốt, tiêu chảy, Diệu Linh vẫn ăn, ngủ và chơi bình thường. Thấy con không có dấu hiệu hạ nhiệt dù đã được uống thuốc, chiều cùng ngày chị Lam nhanh chóng cho con đi khám. “Trên đường đi đến bệnh viện, con bỗng nấc lên, tay níu chặt cổ áo mẹ, thở hắt ra, mắt bắt đầu có dấu hiệu đứng tròng. Lúc đó tôi có đưa tay vô miệng con để kiểm tra thì bé còn cắn nhẹ một cái. Sau đó, thở hắt ra lần nữa rồi buông tay khỏi cổ áo.

Dù rất sợ, nhưng tôi vô cùng bình tĩnh thổi từng hơi vào miệng, tay liên tục xoa tim con cho tới phòng cấp cứu của bệnh viện”.

Theo chị Lam chia sẻ, khi đưa bé cho bác sĩ, tim bé đã ngừng đập nhưng bệnh viện vẫn nhiệt tình cấp cứu và thực hiện các xét nghiệm cần thiết để tìm ra nguyên nhân.

Kết luận bé mất do nhiễm trùng máu và sốc nhiễm trùng. Nguyên nhân gây ra tình trạng này được bác sĩ giải thích có thể đến từ 3 khả năng: Trẻ sinh thiếu tháng, nhẹ cân; dụng cụ trong lúc sinh nở không đảm bảo vệ sinh và do bé bị vết trầy nhỏ mà gia đình không để ý dẫn đến nhiễm khuẩn.

Thứ 6 (31/5) tới đây, bé Diệu Linh đã mất được 49 ngày, song đến bây giờ, chị Trúc Lam vẫn không biết nguyên nhân thực sự dẫn đến sự ra đi quá đột ngột này. Nỗi đau mất con cứ ngày càng lớn trong lòng bà mẹ 34 tuổi, đến mức bản thân chị thu mình lại, suốt ngày ôm ảnh con với mong muốn nguôi ngoai phần nào nỗi nhớ. Kể từ ngày định mệnh ấy, chị cũng xin nghỉ phép, sức khỏe vốn đã không được tốt cũng trở nên xấu hơn.

Bé Diệu Linh là một ký ức vừa đẹp, vừa đau buồn với tôi

Điều chị Lam day dứt nhất là kinh tế không được dư dả để mang đến cuộc sống đầy đủ đến cho con. “Thời gian dự sinh bé, ông xã bị bệnh không đi lại được, tôi một thân một mình bắt xe ôm vào viện rồi nói dối bác sĩ là không có chồng để được mổ. 5 ngày ở bệnh viện, dù vết mổ đau nhưng tôi vẫn tự tay lo cho bé. Ăn uống thì nhờ người nhà ở giường bên cạnh mua hộ. Khi con được 1 tháng tôi bắt đầu đi làm lại. Giờ nghĩ lại thấy thương con vô cùng vì thiệt thòi nhiều thứ.

Bé Diệu Linh đến với tôi bất ngờ và cũng ra đi một cách bất ngờ tương tự. Với tôi, con mãi là một ký ức đẹp và khó khăn".

Dù sinh non và nặng 2 kg, nhưng bé Diệu Linh ăn tốt và tăng cân đều. So với chị gái thì bé dễ nuôi và trộm vía rất ít quấy khóc và ốm vặt

Tâm sự nhói lòng của chị Trúc Lam về cái chết đột ngột của con gái Trúc Linh, khiến ai đọc cũng phải xót xa và thương cảm:

"36 ngày con ra đi là 36 ngày mẹ sống vất vưởng mà không thoát ra được cảm giác đau đớn. Chiều nay mưa nhiều lắm, mẹ càng buồn và nhớ con. Mẹ không biết làm sao, bởi cảm thấy bất lực. Mẹ chỉ biết thắp nhang liên tục và đi pha sữa cho con, mẹ sợ con gái mẹ đói và lạnh. Tự nhiên một cảm giác lạnh đến buốt tim.

Trong các con của mẹ, con là đứa thiệt thòi nhất. Khi có thai con là chị con mới được 8 tháng. Mẹ sinh mổ nên bác sĩ nói mẹ không nên giữ thai lại vì vết mổ mới quá, nhưng mẹ nhất quyết giữ lấy con, bảo vệ con đến cùng mặc cho những người thân xung quanh khuyên can. Và rồi vì cuộc sống mưu sinh, mẹ cùng con đi làm cho tới ngày con chào đời. Sáng đi làm, tối đi sinh.

Mẹ còn nhớ như in, lúc mẹ đau bụng thì chỉ có mình mẹ ở nhà, chị con bị bệnh và cha không vào kịp. Mẹ đã sinh con ra mà không có một người thân bên cạnh. Và do mẹ sinh mổ nên con được đưa vào phòng dưỡng nhi. Lúc mẹ tỉnh dậy, các bác sĩ mới đem con trao cho mẹ. Nhìn gương mặt con bị muỗi cắn mấy nốt mẹ bật khóc. Dù sinh mổ còn đau đớn, nhưng mẹ cố gượng dậy để lo cho con trong mấy ngày ở bệnh viện vì chị con bị bệnh.

Rồi những tháng ngày đó cũng trôi qua, con lớn lên từng ngày theo niềm vui bao la của mẹ. 10 tháng con đã biết đứng và vỗ tay mỗi khi mở nhạc. Mỗi chiều mẹ đi làm về, con bò ra mừng mẹ và bò lên người mẹ nằm.

Vậy mà con ở với mẹ vỏn vẹn 11 tháng rồi con bỏ mẹ đi...

Trong điện thoại, chị Trúc Lam lưu trữ rất nhiều hình ảnh của bé

Con bị sốt, mẹ bồng con đi bệnh viện. Còn khoảng 10 phút nữa là tới bệnh viện Nhi đồng, con bỗng nấc lên, tay con chụp cổ áo mẹ và con thở ra một tiếng rồi buông tay... Lúc đó mẹ vẫn ôm con trên tay mẹ. Mẹ thổi từng hơi vào miệng con, thổi cho tới phòng cấp cứu của bệnh viện. Bác sĩ đưa con vào phòng cấp cứu.

Một tiếng trôi qua dài như thế kỉ. Cuối cùng bác sĩ đã thông báo rằng con gái của mẹ đã ra đi vì sốc nhiễm trùng và nhiễm trùng máu, suy nội tạng. Và mẹ đã không còn biết gì nữa. Vậy đó, vậy là mẹ đã mất con trên chính vòng tay của mẹ. Nỗi lòng này ai thấu hiểu khi nhìn thấy khúc ruột của mình chết trên tay mình.

Mẹ bất lực níu kéo con đến giây phút sau cùng. Và rồi mẹ đã không ăn không ngủ suốt một tuần, cứ thế ôm lấy hình con.

Con gái ơi! Nếu có kiếp sau hãy về làm con của mẹ con nhé! Mẹ không bao giờ nói lời vĩnh biệt với con, vì con sẽ mãi ở trong tim mẹ.

"Hôm nay trời đổ cơn mưa

Hạt rơi xuống đất, hạt đưa vào lòng.

Trời buồn trời bỗng mênh mông.

Tôi buồn thân phận long đong kiếp người".



Theo Thu Trang - Eva

Mới cập nhật